Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Hiển và Thiên Tường sắp xếp ở chung một phòng. Thiên Tường tắm nước ấm xong, đồ thoải mái bước , nước còn vương mí mắt nặng trĩu.
Minh Hiển ngoắc tay: “Lại đây, giúp em bôi kem dưỡng ẩm.”
Thiên Tường cũng cảm thấy da mặt hong khô đến căng cứng, da nứt , nên từ chối.
“Để tự bôi.”
xHENRI
“Tôi rửa tay sạch , cần em động tay.” Minh Hiển đáp, giọng dịu dàng nhưng cho Thiên Tường cơ hội phản đối.
Thiên Tường cãi nữa, ngoan ngoãn xuống mép giường Minh Hiển. Hắn bôi kem massage, động tác chậm rãi thuần thục, thoải mái đến mức Thiên Tường dần thả lỏng, cuối cùng dựa hẳn lòng Minh Hiển, ngủ đến quên trời quên đất.
Ngủ một giấc dậy đến giờ ăn trưa, bữa ăn hôm nay cả nhóm chỉ đơn giản xuống nhà hàng trong khách sạn giải quyết. Mấy trò chuyện, bầu khí còn khá thoải mái.
Thế nhưng, khi gần đến thang máy, ở hướng đối diện cũng một nhóm to cao bước tới, trò chuyện lớn tiếng gây ồn ào nhỏ trong hành lang.
Khải Dương nheo mắt sang, bàn tay siết chặt . Hai bên đồng thời dừng bước, đối diện ngay cửa thang máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/can-than-nha-co-cho-rat-du/chuong-120.html.]
Người đầu tiên, cái đầu tóc xoăn tít, khẩy: “Wow, look who showed up? You guys really dragged that sewer rat back out? Your coach already lost to us once. What, you’re here to beg? Be polite… maybe we’ll let you live.”
(Ồ, xem ai xuất hiện kìa? Tụi mày thật sự lôi con chuột cống đó ? Huấn luyện viên của tụi mày từng thua bọn tao một . Sao, đến đây để cầu xin hả? T.ử tế chút … bọn tao sẽ tha cho tụi mày con đường sống.)
Khải Dương giận đến đen mặt, quai hàm căng chặt, nhưng trong khoảnh khắc nào.
Một thằng khác xen : “Why are you talking so much? Do people like them even understand what you’re saying?”
(Bớt nhảm ? Loại như tụi nó hiểu mày đang cái gì ?)
Vừa dứt lời, cả đám liền phá lên đầy vẻ khinh bỉ.
Thiên Tường là đầu tiên lên tiếng: “We’re from a civilized world. That’s why we don’t cheat when we lose. You couldn’t win the game, so you ruined lives instead, then called it superiority.”
(Bọn tao là văn minh. Thua thì nhận, chơi bẩn. Còn tụi mày, thắng nổi huỷ hoại đời khác, tự cho đó là thượng đẳng.)
Minh Hiển chốt hạ: “Say your name one more time. Every spot you land on this map? That’s where your run ends.I guarantee it. No top ten for you.”
(Tự nhắc tên đội mày . Mỗi chỗ tụi mày đặt chân xuống bản đồ, đó sẽ là nơi tụi mày dừng . Tao bảo đảm. Top mười cũng tới lượt tụi mày.)