Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều, tầng bảy một bóng .
Thường thì bữa tối cũng chỉ mấy thành viên trong đội cùng ăn tối với , hôm nay bọn họ nghỉ, nên chị đầu bếp nấu sẵn đồ ăn, cất tủ lạnh về nhà sớm.
Thiên Tường chỉ hâm nóng , nhanh ăn xong. Trong tủ lạnh còn sẵn ít trái cây Minh Hiển chuẩn , thấy tờ giấy note, Thiên Tường bất giác mỉm nhét giấy note túi áo, mới bê trái cây xuống sô pha.
Không lâu , Anh Khoa cũng lên tầng bảy, với gương mặt như táo bón mấy ngày liền.
Anh ngập ngừng Thiên Tường, như thôi, cuối cùng vòng qua tủ lạnh lấy một chai nước suối, phịch xuống ghế sô pha ngay bên cạnh Thiên Tường.
Chốc chốc Anh Khoa liếc qua, đến mức Thiên Tường cũng thể phớt lờ nữa.
“Anh chuyện gì với ?”
Anh Khoa mấp máy môi cả buổi, cuối cùng vẫn gì, chỉ đưa màn hình điện thoại đang mở sẵn đến mặt Thiên Tường, đó hiển thị một đoạn tin nhắn.
[Nghe mày nhập viện ? Tao mày xoay đủ đường cũng đủ chi phí phẫu thuật. Chuyện đó tao thể lo, đổi chỉ cần mày giúp tao hẹn thằng nhóc Petro đến địa chỉ là .]
Tin nhắn thứ hai là từ nửa tiếng , chắc là lúc hai gặp ở thang máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/can-than-nha-co-cho-rat-du/chuong-109.html.]
xHENRI
[Nghĩ nhanh lên, chuyện mày thiệt, tao cũng làm gì thằng nhóc đó… chỉ là gặp nó thôi, bảo đảm là chuyện . Việc đơn giản như mà làm , danh sách chờ trong bệnh viện chắc cũng thể nhanh hơn.]
Đọc xong, Thiên Tường chỉ hỏi: “Chi phi phẫu thuật là bao nhiêu?”
Anh Khoa mở lớn mắt: “Làm ơn ! Đây là hại đó.”
Thiên Tường bình thản c.ắ.n một quả dâu tây: “ định làm theo lời đó, đúng ? Vậy thì chuyện đơn giản hơn mà.”
“Tôi…” giọng Anh Khoa nghẹn : “ mà… trong lúc hoảng sợ, từng thật sự nghĩ đến việc phản bội …”
“Quan trọng là làm.” Lại hỏi: “Mẹ tên gì? Đang điều trị ở bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Trung ương thành phố, tên là…”
“Hình như lúc nãy ghé qua phòng hành chính xin ứng trợ cấp đúng ? Còn thiếu bao nhiêu, thể cho mượn.” Thiên Tường vỗ nhẹ lên vai Anh Khoa, cầm điện thoại lên: “Được , ở đây lâu nhưng vẫn vài mối quan hệ thể nhờ vả. Sau , với Khải khó khăn nhất định .”
Không cho Anh Khoa cơ hội phản ứng, Thiên Tường dậy thẳng ban công.
Lúc , Minh Hiển mới bước khỏi thang máy, lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì ?”
Anh Khoa hoảng hốt bật dậy: “Đội trưởng!”