Dung Mặc Trì dậy, chậm rãi cài hai chiếc cúc áo duy nhất .
Anh vắt chéo chân, thở một đầy bất lực.
"Em về ."
Tôi chút hoảng loạn, lúc dám .
"Xin ."
Người đàn ông thở dài nữa.
"Không cần xin , của em. Em quyền dừng bất cứ lúc nào. Em về , để tự bình tĩnh một chút."
Rõ ràng là đang cảm thấy cực kỳ hụt hẫng.
thể vì thế mà "hiến tế" bản .
Tôi gật đầu, lủi thủi rời một cách chật vật.
11
Ngày hôm đến đoàn phim từ sớm, trang điểm xong xuôi ngẩn ngơ trong phòng nghỉ.
Trong đầu là tiếng thở dốc nặng nề của Dung Mặc Trì bên tai .
Mình "phanh gấp" như , liệu ảnh hưởng gì đến sức khỏe của nhỉ?
Ôi trời!
Một diễn viên khác bước , thở ngắn than dài.
"Biên kịch Dung đến , hôm nay khó sống đây."
Anh đến ?
Hình như cứ hễ đến cảnh của là đều mặt.
Hôm nay một cảnh nhảy múa, đài là một đám đàn ông háo sắc. Tôi chỉ nhảy mà còn đón tiếp khi bọn họ giá, dùng ánh mắt lả lơi khiến bọn họ tranh phong ghen tuông vì .
Độ khó của vai diễn thể thấy rõ.
Khi vô ống kính máy chĩa về phía , ánh mắt vô thức bắt đầu tìm kiếm.
Cuối cùng cũng thấy Dung Mặc Trì đang ở một góc.
Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản, mặc mà như tạc tượng.
Anh giơ tay lên như đang chậm, cởi bỏ chiếc cúc cùng.
Đôi môi mỏng mấp máy, dùng khẩu hình với : "Quyến rũ ."
Quyến rũ .
Tôi làm !
Các động tác nhảy thuộc lòng, lắc lư , về phía đàn ông trong góc.
Bắt đầu từ yết hầu, tầm mắt dời xuống , vẫn còn nhớ lồng n.g.ự.c rộng lớn của , những khối cơ bắp quá phô trương, đường nhân ngư thoắt ẩn thoắt hiện nơi cạp quần tây, và cả thứ mà tối qua vô tình chạm ...
Tất cả thứ khiến ánh mắt vô thức toát lên vẻ lả lơi, khiêu khích.
Tôi thấy dáng vẻ mất kiểm soát của thêm nữa.
"Cắt!" Đạo diễn bật dậy, gương mặt giấu nổi vẻ ngạc nhiên, "Tiến bộ nhanh , em cao nhân nào chỉ điểm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cam-nang-dien-xuat-truyen-po/chuong-9.html.]
"Cao nhân" từ bên cạnh chậm rãi bước tới, lặng một bên, mà .
Đạo diễn : "Diễn lắm, nhưng em cứ chằm chằm về phía đó làm gì, máy chính ở đây ! Làm nữa, về phía ."
Tôi Dung Mặc Trì như đang cầu cứu.
Đạo diễn dường như cảm nhận điều gì đó: "Em làm gì? Cậu là đạo diễn là đạo diễn?"
Dung Mặc Trì khoanh tay lưng đạo diễn: "Nghe lời đạo diễn , thêm một cảnh nữa xem ."
Tôi khẽ thở phào, nếu ở đây thì chắc là vấn đề gì lớn.
Tôi tạo dáng một nữa, quả nhiên đạt luôn chỉ một .
Đạo diễn mừng rỡ khôn xiết, gọi cùng xem bản xem .
Chính cũng dám tin trong ống kính là .
Muốn biến một cô nàng ngáo ngơ tấu hài thành một hồ ly tinh quyến rũ, chỉ cần một đàn ông là đủ.
Thế nên, rõ ràng đàn ông mới là lũ yêu nghiệt.
Xem xong bản xem thì chẳng thấy bóng dáng Dung Mặc Trì nữa.
Lại chứ gì, mấy khác thì mừng rỡ mặt.
Tôi tâm hồn treo ngược cành cây đáp vài câu cho lệ, nốt hai cảnh còn lập tức thu dọn về.
12
Trong phòng tắm, ngửa đầu, để mặc dòng nước mát dội xuống mặt cho đầu óc bớt nóng.
Đang định đổ sữa tắm lòng bàn tay, chợt khựng .
Nghĩ đến mùi hương Dung Mặc Trì, đó mùi của đồ dùng trong khách sạn, cũng bất kỳ loại sữa tắm nào từng dùng qua.
Nó đặc biệt.
Tôi tắt vòi hoa sen, vội vàng khoác tạm bộ quần áo còn ẩm, sang gõ cửa phòng đối diện.
"Biên kịch Dung, sữa tắm của hiệu gì , em mượn dùng một chút ?"
Dung Mặc Trì ngước mắt lên, đưa mắt một lượt từ xuống .
"Để lấy cho em."
Tôi sải bước dài chặn mặt : "Em thể mượn phòng tắm của dùng một lát ?"
Ánh mắt tối sầm thêm vài phần, cảm giác như thấu tâm can .
vẫn cố giữ bình tĩnh, ngẩng đầu chờ đợi câu trả lời của .
Phải một lúc lâu , mới gật đầu.
"Được."
Thế là vội vàng bước phòng tắm.
Trên kệ một chiếc chai tròn màu trắng, chai là chữ tiếng Anh. Tôi nặn một chút, mùi vị y hệt hương thơm Dung Mặc Trì, chỉ là nồng hơn một chút.
Khi bọt xà phòng phủ kín , bao bọc bởi thở quen thuộc , ảo giác như đang đàn ông ôm lòng.
Quả nhiên vẫn cứ thế mà lún sâu .
Phải là, thích từ .
Không tình yêu sét đánh, nhưng là một cái kinh diễm khó quên.