Dung Mặc Trì bẻ khớp ngón tay, chậm rãi lên tiếng.
“Thời gian các đoàn phim tập trung về đây nhiều, phòng khách sạn khan hiếm, chỉ đặt căn phòng thôi.“
Anh chỉ cánh cửa phòng ngủ bên cạnh: “Em ở phòng .“
Sau đó chỉ cánh cửa phòng đóng kín đối diện: “Còn ở phòng .“
Tôi còn kịp phản ứng thì đẩy cửa bên .
“Dọn dẹp xong thì sang tìm lấy kịch bản sửa!“
“Ơ...“
Tôi cánh cửa phòng đóng chặt, đống hành lý còn kịp mở .
Cảm giác thế giới thật là điên rồ.
6
Tôi lập tức lấy điện thoại kiểm tra các khách sạn xung quanh, quả nhiên đều cháy phòng.
mà diễn viên nữ và biên kịch nam ở chung một chỗ, ai cũng thấy kỳ cục.
Nếu để đám săn ảnh thì còn to chuyện hơn nữa.
Tôi gọi điện cho đạo diễn, xem thử thể đổi phòng với khác .
Đạo diễn bảo: "Cô qua ở cùng cũng đấy!"
"Thôi bỏ , !"
là đồ già nên nết!
So sánh như thì việc ở chung với Dung Mặc Trì cũng là thể chấp nhận .
Biết mai trả phòng, thể đổi ngay.
Tôi cũng lười lấy đồ đạc , đẩy vali một góc cửa phòng đối diện.
"Thầy Dung, em đến lấy kịch bản ạ." Tôi gõ cửa .
bên trong ai thưa.
Lúc nãy cũng chẳng thấy tiếng ngoài.
Do dự một chút, vặn thử tay nắm cửa, cửa khóa.
Từ phòng tắm vọng tiếng nước chảy, sofa đang để mở một cuốn sổ.
Trên bìa : "Dã Hỏa Hữu Tẫn (Bản 2)".
Theo bản năng, xuống lật xem, thậm chí còn chẳng để ý tiếng nước trong phòng tắm dừng từ lúc nào.
Mãi cho đến khi một đôi cổ chân tinh tế xuất hiện mặt, mới giật ngẩng đầu lên.
Dung Mặc Trì đang quấn một chiếc áo tắm trắng tinh, những giọt nước trong vắt đọng lọn tóc chực chờ rơi xuống.
Hơi nóng từ phòng tắm tỏa mang theo mùi hương thanh khiết của sữa tắm.
Tim chợt đập nhanh hơn, vì nhớ tình tiết trong cuốn tiểu thuyết của .
Nữ chính đến tìm nam chính bàn bạc cốt truyện, kết quả dùng dụng cụ đặc biệt trói giường. Còn thì phòng tắm, tắm gội xông hương, đó... thưởng thức vật tế.
Tôi liên tưởng làm cho hú hồn, đó chỉ là truyện tự " tay" thôi mà, hơn nữa Dung Mặc Trì còn kịp xem nội dung truyện, là tự nhát .
Cố U U, mau tống khứ đống phế thải vàng đục khỏi não ngay!
Tôi thầm mắng vài câu hít một thật sâu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cam-nang-dien-xuat-truyen-po/chuong-4.html.]
Hơi kịp hít xong, Dung Mặc Trì ngay mặt , đôi mắt hồ ly xinh khẽ nheo , vẻ mặt khó đoán.
Giây tiếp theo, bất ngờ cúi xuống, tay chống lên điểm tựa của sofa, khiến vây hãm trong một gian chật hẹp, dám cử động.
Giọt nước từ tóc rơi xuống, vặn nhỏ cổ , mang cảm giác lạnh lẽo.
Tôi nắm chặt kịch bản trong tay, tim như ngừng đập.
Anh ở quá gần, gần đến mức thể đếm bao nhiêu sợi lông mi.
Anh... định làm gì ?
Không lẽ thật sự tính sổ vụ cuốn tiểu thuyết với ?
Tôi xin ! Tôi hối mà!
Tôi định chủ động nhận , vươn về phía , khẽ : "Em dậy một chút ."
"Hả?"
Dung Mặc Trì nghiêng đầu, cụp mắt , đột nhiên vòng tay qua khoeo chân bế bổng lên, nhẹ nhàng đặt sang bên cạnh.
Sau đó, lấy từ trong khe sofa một hộp kính, lấy kính đeo .
Động tác vô cùng tao nhã.
Đến lúc mới phản ứng , hóa đè lên hộp kính của .
Tôi âm thầm thở phào một , nhưng ngay đó thấy thắc mắc.
Rõ ràng bao giờ thấy đeo kính ở những nơi công cộng cả.
"Thầy Dung, cận ?"
Dung Mặc Trì điềm tĩnh đeo kính lên, điều chỉnh vị trí : "Thị lực vấn đề gì, kính hôm nay mới cắt, là kính chống ánh sáng xanh."
Anh qua lớp mắt kính, hờ hững hỏi: "Đẹp ?"
Trái tim mới buông xuống lập tức treo lơ lửng.
Anh hỏi cái kính ư? Hay là... cái gì khác?
Trong tiểu thuyết, từng rằng khi đeo kính gọng vàng sẽ mang cảm giác của một tên "biến thái tri thức".
Cặp kính đang đeo lúc tình cờ là một chiếc gọng vàng.
Sự tưởng tượng trong tiểu thuyết biến thành hiện thực, mà chẳng khác chút nào.
Có một loại cảm giác cấm dục, quyến rũ mê hồn.
Anh thật sự xem nội dung tiểu thuyết ?
Da đầu tê rần từng trận.
Tôi nén áp lực tâm lý cực lớn, gật gật đầu.
"Đẹp... lắm ạ."
Mặc kệ hỏi cái gì, thì đều cả.
Tôi giơ kịch bản trong tay lên.
"Thầy Dung, cái là đưa cho em đúng ?"
Người đàn ông gật đầu: "Em xem , chỗ nào hiểu thì đến tìm ."
"Vâng!" Tôi nhanh chóng dậy, "Vậy em làm phiền nghỉ ngơi nữa!"
Tôi chạy trối c.h.ế.t về phòng , trút một thật dài.