Mùa hè năm hai đại học, một đoàn phim đến trường lấy bối cảnh để các phân đoạn thời học sinh của nam nữ chính.
Tôi hóng hớt làm diễn viên quần chúng một , đóng vai một học sinh hư hỏng trong nhóm chuyên bắt nạt nữ chính. Chủ yếu chỉ làm nền, tổng cộng đúng hai câu thoại.
Cảnh đó diễn cảnh nữ chính tạt nước lau nhà bẩn, còn lấy đá ném.
Đạo cụ đều là đá làm bằng xốp chuẩn từ , nước bẩn cũng chỉ là nước tinh khiết nhỏ thêm vài giọt mực mà thôi.
Chỉ là cô nàng nữ chính khi hỏng cảnh liên tục mấy thì bắt đầu mất kiên nhẫn, đổ hết trách nhiệm lên đầu khác.
"Mấy diễn kiểu gì , cố ý chơi xỏ đúng ?"
Cô vớ lấy một hòn đá đất ném thẳng sang.
Hòn đá đó là đá thật, và nó rơi trúng ngay đầu gối .
Mọi đều vây quanh an ủi nữ chính, cũng dám lên tiếng, cố chịu đựng cho xong mới khập khiễng rời .
Vừa rời khỏi đám đông, một đàn ông bất chợt tới, đỡ xuống chiếc ghế dài bên cạnh.
"Cuộn ống quần lên để xem thử."
Dung Mặc Trì khi đó trông chẳng khác gì một sinh viên đại học, thực sự quá trai, chắc chắn trường nhân vật nào như , nên cứ ngỡ là diễn viên đóng vai nào đó trong đoàn phim.
Anh đưa đến phòng y tế, cái đầu gối tím bầm một mảng của mà nhíu mày.
"Đau mà cũng kêu , ít nhất cũng bắt họ bồi thường chút tiền chứ."
Tôi lắc đầu: "Không , cũng nghiêm trọng lắm."
Buổi tối, gặp sân tập, lúc mới hóa là biên kịch.
Chỉ điều, một biên kịch mới nghề như nữ chính tùy ý sửa đổi kịch bản, cảm giác bất lực đó giống như đứa con đẻ khác nuôi cho hỏng bét .
Anh tự giễu: "Hỏng thì thôi, coi như bỏ acc cày từ đầu."
Tôi an ủi : "Không , vạn sự khởi đầu nan mà."
Tôi nhặt hai chiếc lá ngân hạnh, gấp thành một con bướm tặng .
"Em tin , nhất định sẽ một ngày thể tự quyết định tất cả, một ai thể chi phối nữa!"
Sau đó, bộ phim vì nữ chính vướng vòng lao lý nên hủy bỏ giữa chừng.
Còn Dung Mặc Trì của hiện tại quả thực địa vị độc tôn, một là một, hai là hai.
Tôi tắt vòi hoa sen, đưa tay định lấy đồ giá bên cạnh.
chẳng chạm thứ gì cả.
Tôi quên mang quần áo !
Á... hỏng bét !
13
Tôi rón rén hé đầu khỏi khe cửa.
"Biên kịch Dung, em quên mang quần áo, thể... thể cho em mượn một chiếc ?"
Dung Mặc Trì đang ở cửa, gương mặt chút biểu cảm, bình thản .
"Để lấy cho em."
Thật sự... bình thản đến ?
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, trái tim đập liên hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cam-nang-dien-xuat-truyen-po/chuong-10.html.]
Chuyện kiểu , đây cũng là đầu tiên làm.
Dung Mặc Trì cầm một chiếc sơ mi trắng tới.
Tôi mới hé cửa rộng thêm một chút thì một lực mạnh đẩy cửa, hất ngược về phía .
Người đàn ông bước thẳng bên trong.
Tôi thốt lên một tiếng kinh hãi, vội vàng vòng tay che ngực, đôi bàn chân trần trụi bất an lùi .
Hơi nước trong phòng tắm bốc lên nghi ngút, bầu khí mờ ám ngừng tăng nhiệt.
Tôi lý nhí lên tiếng: "Biên kịch Dung, quần... quần áo."
Anh lẳng lặng đưa áo tới, định giơ tay đón lấy thì buông tay, chiếc áo rơi xuống sàn, ngay lập tức thấm ướt mất một nửa.
Tôi bàng hoàng ngẩng đầu , giọng run rẩy vì căng thẳng.
"Rơi mất , làm bây giờ?"
"Rơi thì khỏi cần nữa."
Anh tiến gần, từng bước lùi cho đến khi lưng dán chặt bức tường gạch men lạnh lẽo và ẩm ướt, khiến rùng nổi hết cả da gà.
Người đàn ông dùng hai cánh tay vây chặt trong một gian chật hẹp lối thoát, ánh mắt trào dâng d.ụ.c vọng.
"Hôm nay mượn gan của ai mà lớn mật ?"
Tôi liếc : "Mượn của đấy."
Dung Mặc Trì bật , sắc đen trong đáy mắt tan , hóa thành màu hổ phách trong vắt.
Anh nâng lấy gương mặt cúi xuống hôn.
Tôi túm chặt lấy cổ áo , bắt đầu đáp .
tại trần trụi thế mà vẫn còn ăn mặc chỉnh tề như ?
Cảm thấy công bằng, tức vặn vòi hoa sen, xối thẳng nước từ đầu xuống khiến cũng ướt sũng từ đầu đến chân.
dừng , dòng nước chảy qua kẽ môi, trượt xuống cổ, tràn qua xương quai xanh, cứ thế đuổi theo dứt.
Tôi loay hoay cởi cúc áo , mới phát hiện quần áo khi ướt càng khó cởi hơn.
Giá mà cái kéo ở đây thì mấy.
Anh qua làn nước mờ ảo: "Cần giúp ?"
Tôi phát nhẹ : "Tự cởi !"
Quần áo của dường như lời chủ nhân, chỉ vài động tác cởi bỏ.
Quần áo rơi lộn xộn ở một góc.
Khóe mắt Dung Mặc Trì nhuốm màu tình ý, bế bổng lên, để bồn rửa mặt.
"Đau thì cứ c.ắ.n ."
Tôi mới gật đầu một cái thì đôi mắt bỗng trợn tròn, răng c.ắ.n chặt vai , nước bắt đầu tụ trong đáy mắt.
Cảm giác giống hệt như bác sĩ trong bệnh viện, một mặt thì cầm kẹo dỗ dành trẻ con, mặt khác cầm mũi kim nhọn hoắt đ.â.m cánh tay .
Anh dừng chờ thích nghi.
Tôi buông lỏng hàm răng, dồn sức đ.ấ.m nhẹ một cái.
"Sao như thế chứ!"