Chính cái tính tự mãn, kiêu ngạo của đẩy Tống Khinh xa.
Em từng với : “Cả đời cái gì cũng dễ dàng nên chẳng quý trọng.”
Em cũng từng : “Chu Cảnh Đường, với Thời Niệm chẳng khác gì , cùng một giuộc lạnh lùng, đáng ghét.”
Từ nhỏ, là ấm của nhà họ Chu, gì nấy, ai cũng nể nang vài phần. Trước khi gặp Tống Khinh, từng cảm giác đ.á.n.h mất một điều gì đó là như thế nào.
Nhà họ Chu và nhà họ Thời vốn là chỗ tình, và Thời Niệm lớn lên cùng . Mọi trêu chọc, bảo với Thời Niệm đôi, chắc chắn sẽ cưới . Nói là trêu chọc thôi, chứ thật ai cũng hiểu, với mối quan hệ của hai gia đình, việc và Thời Niệm thành vợ thành chồng là điều ai cũng mong đợi.
Thời Niệm xem như của riêng, làm gì thì làm, tính tình đỏng đảnh, ương bướng. Tôi cũng chẳng quan tâm cô đối xử với những cô gái đến gần thế nào, vì nghĩ cưới một xa lạ, chi bằng cưới Thời Niệm cho .
Lần đầu gặp Tống Khinh, em mặc chiếc váy xếp ly xanh nhạt, giữa phòng khách, bình tĩnh đối mặt với những lời đe dọa của khác. Lúc đó, chỉ thoáng đôi mắt long lanh như sương sớm của em, thầm nghĩ, con gái miền Nam đúng là như , làm từ nước.
Em đến nhà họ Chu, chẳng màng chuyện gì, cứ sống cuộc sống của riêng . Tôi cứ vô thức để ý đến em.
Sáng nào sáu giờ, dù mưa nắng, em cũng dậy chạy bộ, kỷ luật như một lính. Bảy giờ, khi ăn sáng, em sẽ sách trong phòng khách nhỏ. Tan học, em đóng cửa trong phòng vẽ mà bà Tĩnh Như chuẩn cho, vẽ vời đủ thứ.
Cuối tuần, em đạp xe loanh quanh khắp các con hẻm ở Bắc Kinh, hoặc đeo ba lô leo núi, một chinh phục hết ngọn đến ngọn khác ở ngoại ô.
Tống Khinh dường như chẳng bao giờ thấy cô đơn, lúc nào cũng việc để làm.
Lần đầu tiên thấy lòng xao động vì Tống Khinh là trong một buổi học thể dục. Hôm , em bên ngoài sân quần vợt, lặng lẽ những chiếc lá ngô đồng rơi mặt đất. Bỗng một quả bóng quần vợt bay đến chỗ em. Giây phút , thấy nước mắt em rơi xuống. Dưới ánh nắng lấp lánh, em một giữa sân trống, lặng lẽ .
Một bạn học chạy từ sân quần vợt , thấy em , hốt hoảng hỏi han, cần đưa đến phòng y tế . Tôi gốc cây ngô đồng, Tống Khinh lau nước mắt, nhặt quả bóng quần vợt lên đưa cho bạn . Hàng mi em run run, hỏi: “Tôi . Bạn học, cho hỏi tên bạn ?”
Cậu bạn đó mặt đỏ bừng.
Rồi đó… chẳng còn đó nữa. Cậu bạn chuyển trường. Quyền lực, đôi khi dùng một cách thật tùy tiện.
Cũng từ dạo , bắt đầu ghét môn quần vợt.
Sau , Tống Khinh với : “Chu Cảnh Đường, và Thời Niệm giống , đều xem thường lòng tự trọng của khác, chà đạp nó xuống đất. Anh dung túng cho Thời Niệm, bởi vì trong lòng cũng nghĩ lòng tự trọng của những đó chẳng đáng giá gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cam-bay-ngot-ngao/chuong-8.html.]
Em câu với năm thứ hai em về nhà họ Chu. Hồi , Tống Khinh Thời Niệm cô lập ở trường, mãi mới kiếm một cô bạn. Vậy mà Thời Niệm ép cô bạn đó quỳ giữa sân trường, bắt cắt đứt quan hệ với Tống Khinh.
Tôi ở cửa sổ tầng hai thấy hết. Tống Khinh từ xa, lặng lẽ , hai tay nắm chặt, như khắc ghi tất cả trong lòng.
Tôi từng nghĩ Tống Khinh là một yếu đuối, nhu nhược, cho đến khi thấy cách em trả thù Thời Niệm.
Tống Khinh lợi dụng . Tôi còn nhớ hôm , đang trong phòng khách thì thấy em bước đến. Tống Khinh mặc một chiếc váy trắng bó sát, đôi chân thon thả, đến nao lòng.
“Chu Cảnh Đường, dạy em nhảy ? Em sợ đến buổi hội đón năm mới sẽ quê.”
Em mặt , ánh mắt dịu dàng, giọng nhỏ nhẹ. Đó là đầu tiên Tống Khinh chủ động đến gần kể từ khi đến nhà họ Chu.
Tôi nắm tay Tống Khinh, nhẹ nhàng dạy em từng bước nhảy theo điệu nhạc. chỉ một lúc, nhận em nhảy, mà còn nhảy , uyển chuyển như một vũ công thực thụ.
lúc đó, Thời Niệm xông . Cô như một con mèo hoang chọc giận, đẩy mạnh Tống Khinh ngã xuống đất, định giơ tay đánh.
Tống Khinh nắm lấy tay Thời Niệm, nhặt chiếc bình hoa bên cạnh đập mạnh xuống đất. Nước b.ắ.n tung tóe, mảnh vỡ văng khắp nơi. Em ghì chặt Thời Niệm xuống những mảnh kính vỡ, khiến Thời Niệm hét lên đau đớn.
Cho đến khi chạy đến, Tống Khinh mới buông tay, ngã xuống đất, nức nở, như thể em mới là hại.
Nhà họ Thời đó đến hỏi chuyện. Tôi dối. Tôi Thời Niệm định đ.á.n.h Tống Khinh, vô tình làm vỡ bình hoa ngã mảnh kính.
Lúc đó, Tống Khinh ghế sofa, ngước , ánh mắt lạnh lẽo như sương giá.
Tôi hỏi em: “Tại em làm ?”
Tống Khinh , bỗng nhiên khẽ: “Chu Cảnh Đường, với Thời Niệm, thật khiến ghê tởm. Sinh quá nhiều thứ, nên các lạnh lùng đến mức coi việc chà đạp khác là điều hiển nhiên.”
Khi đó bối rối, chỉ mím môi : “Anh như . Chuyện Thời Niệm bắt nạt em, nhiều nhắc nhở em , nhưng em quen nuông chiều . Sau , sẽ để ý em hơn.”
“Anh đoán xem, tại cô nhằm em?”
Tống Khinh chậm rãi bước đến gần , ánh mắt mang theo ý , từng chữ từng câu: “Bởi vì cô sợ, sẽ thích em.”