Cái kết trọn vẹn - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-22 01:50:57
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, chậm rãi tiến gần An Vũ đang đất, ánh mắt đầy xa lạ: "Tôi từng sẽ cầu hôn cô, là do cô tự rêu rao khắp nơi. Cô ép An Ninh rời , hận thể khiến cô tan xương nát thịt!"

Nghe đến câu , An Vũ hiểu rõ chuyện, cô bắt đầu bộc lộ bản chất, buông lời chế nhạo đầy cay nghiệt.

"Hạ Tư Chiêu! An Ninh rời bỏ là đáng đời lắm!"

"Là cầu xin lên giường với ? Những lời dối của rõ ràng đầy sơ hở, là chính chịu nổi cô đơn mà ở bên đó chứ. Kẻ ép An Ninh , rõ ràng chính là mà!"

Hạ Tư Chiêu đầu , đôi mắt đỏ ngầu trừng lên giận dữ.

"Cút! Loại như cô cũng xứng đem so sánh với An Ninh , cô vĩnh viễn bao giờ bằng một góc của cô !"

Nói xong câu đó, Hạ Tư Chiêu hề đầu . Anh tựa lưng ghế xe, nhắm mắt , ngón tay day mạnh thái dương đang nhảy lên thình thịch.

Trong tâm trí hiện lên bộ ánh mắt mà An Ninh ở nhà kho lúc đó, ngoài sự sợ hãi, còn một tia thất vọng mà lúc đó tài nào hiểu nổi.

Rõ ràng thể cứu An Ninh, nhưng hết đến khác chọn tin tưởng cô, ngay cả cũng vì An Vũ mà c.h.ế.t.

Hèn gì... hèn gì cô tuyệt tình đến thế, đốt sạch thứ bỏ xứ mà .

Một cơn đau thắt dữ dội truyền đến từ lồng ngực, Hạ Tư Chiêu mở mắt , qua cửa sổ xe màn đêm Hồng Kông rực rỡ nhưng lạnh lẽo đến thấu xương, cổ họng trào lên vị tanh nồng của máu.

"Phụt" một tiếng, nôn một ngụm m.á.u tươi.

"Ninh Ninh, đến tận bây giờ mới ... sai lầm đến mức thể cứu vãn nổi nữa ."

Ở một phương trời khác, An Ninh làm xong thủ tục, cô lên tiếng cảm ơn Hứa Đình mặt.

"Học trưởng Hứa, cảm ơn sự tiến cử của , nhờ đó mới cơ hội nhận suất tu nghiệp ở nước ngoài ."

Hứa Đình đẩy gọng kính vàng, nụ ôn hòa đáp :

"Đừng cảm ơn , năm đó giáo sư vốn tán thưởng thiên phú và sự kiên trì của em. Lần ông phá lệ đưa em danh sách ứng viên cho dự án tinh khi trực tiếp xem qua lý lịch cũng như kinh nghiệm làm luật sư của em tại Hồng Kông đấy."

"Anh chỉ là giúp chuyển tin thôi, em thể đến đây chính là sự may mắn của học viện."

An Ninh rưng rưng xúc động, cô khỏi nhớ về năm xưa khi xin gia nhập câu lạc bộ tranh biện do học trưởng Hứa sáng lập, cùng dồn hết tâm huyết cho mỗi trận đấu kịch tính như thế nào!

Thoắt cái năm năm trôi qua, Hứa Đình mắt dường như chồng lấp lên hình ảnh học trưởng bình tĩnh, sắc sảo và tỏa sáng rực rỡ trong các cuộc thi tranh biện đại học năm nào, nhưng thêm vài phần nho nhã và chu sự lắng đọng của thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cai-ket-tron-ven/chuong-13.html.]

Anh ân cần giúp cô xách vali và túi lớn túi nhỏ, nụ ấm áp: "Để đưa em về phòng nhé."

Đồ đạc tiếp nhận, An Ninh nở một nụ đáp .

Hai cùng tản bộ trong khuôn viên trường. Mùa thu ở Bắc Âu, bầu trời mang một sắc xanh trong vắt và cao vợi, những kẽ lá vàng đỏ đan xen của những cây sồi lớn trong trường rớt xuống những bóng nắng lung linh, lay động.

An Ninh hít một thật sâu, dường như thể quét sạch muộn phiền.

Tất cả những gì xảy ở trong nước, dường như chỉ là một giấc mơ dài.

"Ninh Ninh , tối nay tổ chức một buổi tiệc nhỏ, khách mời đều là cựu sinh viên trường Đại học Hồng Kông để chào mừng em. Có cả mấy bạn cũ em quen nữa, em rảnh tham gia ?"

An Ninh khựng một chút, cô ngước ánh mắt chân thành của học trưởng mặt, mỉm rạng rỡ đáp : "Tất nhiên ! Em sẽ đến đúng giờ."

Chập tối, An Ninh mang theo chai rượu táo mà đem từ trong nước sang.

Vừa mở cửa , đập mắt là những chị học khóa quen thuộc ở Đại học Hồng Kông, thấy , liền nhao nhao lao đến ôm chầm lấy.

Cảm nhận lòng chân thành , hiểu sống mũi bỗng thấy cay cay.

Những mặt ít khi hỏi về chuyện quá khứ của , dường như đều ngầm hiểu mà cố tình nhắc tới, bầu khí vô cùng thoải mái.

Không ai khởi xướng, bảo Hứa Đình lên sân khấu biểu diễn.

Trong tiếng vỗ tay và ánh mắt mong đợi của , Hứa Đình từ chối, chỉ mỉm lắc đầu, xoay lấy từ trong phòng sách một cây đàn guitar màu gỗ mộc.

Anh xuống chiếc ghế bành bên cạnh lò sưởi, khẽ điều chỉnh dây đàn.

Mọi vô thức giữ im lặng.

Bản nhạc chơi là một khúc dân ca Bắc Âu chuyển thể với giai điệu nhẹ nhàng du dương, ánh lửa bập bùng trong lò sưởi hắt lên gương mặt những mảng sáng tối dịu dàng.

Ánh mắt rũ xuống, tập trung những phím đàn, đôi khi ngước lên, ánh mắt khóa chặt lấy .

Một chị khóa bên cạnh say, chị với :

"Ninh Ninh, em , những năm qua Hứa Đình chẳng hề để tâm đến chuyện yêu đương, chỉ lo vùi đầu học tập thôi."

"Năm đó, nếu chen chân , hai đứa em một cặp bài trùng trong các cuộc tranh biện ở trường thì đúng là một đôi trời sinh !"

Tôi khẽ thở dài một tiếng gần như ai thấy.

Loading...