Vợ ơi, yêu nhất là em! Anh xin vì khiến em tổn thương, nhưng thực sự vì tức giận mà xảy chuyện gì!
Tôi vô cảm diễn kịch, chẳng mấy chốc, thẩm phán cảnh cáo vì làm mất trật tự.
Mặc cho Lưu Thành Kỳ và Chu Dĩnh biện minh đổ cho thế nào, sự thật vẫn luôn thắng lời ngụy biện, những chứng cứ đanh thép, lời dối của bọn họ chỉ là bọt biển.
Cuối cùng, Lưu Thành Kỳ với vai trò chủ mưu tuyên phạt 13 năm tù, Chu Dĩnh tuyên phạt 10 năm tù. Vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên phép tạm hoãn thi hành án để sinh con và nuôi con nhỏ, thời gian cho con b.ú sẽ tù.
Sau khi Chu Dĩnh tù, đứa trẻ đó sẽ là việc mà và Phương Minh cần quan tâm.
Dù , chúng cũng thể "thánh mẫu" đến mức nhận nuôi đứa trẻ đó, nó thể giao cho của Chu Dĩnh hoặc Lưu Thành Kỳ, hoặc cũng thể đưa cô nhi viện.
Tất cả những chuyện đó đều còn liên quan đến nữa.
Sau khi phiên tòa kết thúc, Phương Minh gọi điện cho , hẹn đến nhà hàng của .
Tôi cứ ngỡ tâm trạng vẫn còn buồn phiền, cần tìm một rõ sự tình để tâm sự.
Kết quả là khi cả hai xuống phòng riêng, Phương Minh đẩy một tập tài liệu về phía .
Tôi vội mở mà hỏi .
Đây là cái gì ?
Thỏa thuận quyền sở hữu một nhà hàng khác của . Trên mặt Phương Minh lấy nụ rạng rỡ như ánh mặt trời, Nếu cô, cả đời cũng sẽ sự thật đằng vụ t.a.i n.ạ.n khiến tàn tật. Đây coi như là món quà cảm ơn dành cho cô.
Một nhà hàng ở khu phố sầm uất tại Hải Thị, hơn nữa còn là trực tiếp chuyển nhượng cả mặt bằng.
Tôi thừa nhận, là một trần tục, thực sự xao lòng.
trong thâm tâm cũng hiểu rõ, thể nhận món quà .
Tôi kiềm chế sự tham lam trong lòng, trả tập tài liệu cho Phương Minh.
Anh giúp giữ căn nhà của , cần tặng thêm quà cáp gì .
Phương Minh vẻ ngạc nhiên: Thật sự lấy ? Lợi nhuận một năm của nhà hàng đủ để mua đứt căn nhà đó của cô đấy.
Rất , nhưng thể nhận. Tôi thành thật , Tôi bản trở thành hạng như Lưu Thành Kỳ.
Vì lợi ích mà màng đạo đức, vì tham lam mà đ.á.n.h mất chính .
Phương Minh lâu, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng.
Nhà hàng sẽ giữ cho cô, bất cứ khi nào cô , nó vẫn luôn là của cô.
Sau chuyện gì cần giúp đỡ, hãy cứ tìm , đừng khách sáo với làm gì.
Tôi đáp một cách xã giao, trong lòng từng nghĩ sẽ thực sự làm phiền Phương Minh.
Mãi cho đến nửa năm , đám họ hàng quê của Lưu Thành Kỳ đến tận cửa quấy rối, ép nuôi đứa con của Lưu Thành Kỳ và Chu Dĩnh, dù báo cảnh sát cũng thể giải quyết triệt để bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cai-ket-cho-ke-boi-bac/chuong-6.html.]
Suốt nửa tháng trời, làm phiền đến mức một ngày yên .
Trong tình cảnh bất đắc dĩ, chỉ còn cách gọi điện cầu cứu Phương Minh.
Anh thể mở nhà hàng ở khu sầm uất, chắc chắn mối quan hệ và cách thức riêng của .
Thực , nửa năm liên lạc với , đột nhiên nhờ vả thế , lòng cũng chút bồn chồn.
Phương Minh nhận điện thoại và bảo đợi một lát, đầy hai mươi phút , vội vã chạy đến.
Đi cùng xe với còn một đàn ông đeo kính và năm sáu gã đàn ông lực lưỡng.
Họ hàng của Lưu Thành Kỳ ban đầu còn định giở trò ăn vạ, nhưng vài câu của Phương Minh làm cho khiếp sợ.
Tôi là chồng hiện tại của Tề Vũ Vi, gia đình chúng sẽ nhận đứa trẻ .
Nếu các tiếp tục gây rối, ngại đưa các bệnh viện một thời gian cho yên tĩnh .
Viện phí trả nổi, cần lo lắng cho .
Anh còn bồi thêm lời cảnh cáo: Đừng hòng nghĩ đến chuyện lén bỏ đứa trẻ, quê quán của các ở cảnh sát đều tra hết. Đến lúc đó khép tội bỏ rơi trẻ em thì cứ chờ mà tù nhé.
Họ hàng của Lưu Thành Kỳ lủi thủi rời , thế giới của bỗng chốc trở nên yên bình.
cũng hẳn là yên bình .
Phương Minh bắt đầu thường xuyên hẹn ngoài, ban đầu là để xin vì câu . Tôi là chồng của Tề Vũ Vi, bảo rằng lúc đó tình thế cấp bách nên mới để trấn áp đối phương.
Về , lý do hẹn gặp trở nên đa dạng đủ kiểu, dần dần, ngay cả lý do cũng chẳng cần nữa.
Một năm , Phương Minh mời về nhà đón giao thừa, cha đều ở đó và đối xử với vô cùng hiền hậu.
Khi chương trình Xuân Vãn kết thúc, Phương Minh từ trong phòng ngủ , đang bước từng bước một.
Cha Phương Minh khẽ với rằng, suốt một năm qua, nỗ lực thích nghi với đôi chân giả, mục đích chính là vững mặt .
Trên tay Phương Minh cầm một phong bao lì xì và một hộp đựng trang sức nhỏ nhắn.
Vũ Vi, nếu em đồng ý, hãy đeo chiếc nhẫn , cả đời chúng sẽ nương tựa .
Dừng một chút, : Nếu em đồng ý thì hãy nhận lấy bao lì xì , sẽ làm trai của em cả đời.
Tôi mím môi đôi bàn tay , đưa tay nhận lấy bao lì xì .
Phương Minh lộ rõ vẻ thất vọng khuôn mặt.
Sau đó cầm lấy chiếc hộp trang sức.
Tôi mỉm : Em là tham lam như thế, chắc chắn là lấy cả hai !
Đó là cái Tết đầu tiên kể từ khi cha qua đời, mới cảm thấy một năm mới thực sự hạnh phúc và vui vẻ đến thế.
Hết