Chuyến xe buýt 24 đang đỗ mặt, cất điện thoại chuẩn lên xe.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhấc chân, đổi ý.
Tôi trạm chờ, gõ một dòng chữ: [Bệnh viện nào?]
Bốn chữ "Đang nhập văn bản..." duy trì lâu.
Vỏn vẹn mấy chữ mà mất tới hai phút mới gõ xong: [Bệnh viện Nhân dân.]
Tôi giơ tay vẫy một chiếc taxi: "Bác tài, đến khu nội trú bệnh viện Nhân dân ạ."
…
Khi đẩy cửa phòng bệnh bước , Vương Tranh một tay đang giơ cuốn sổ từ vựng lên học bài.
Ngoại trừ sắc mặt nhợt nhạt, trông chẳng giống mới phẫu thuật xong chút nào.
Tôi quanh một lượt xuống chiếc ghế sofa đối diện.
Đây là đầu tiên thấy một chiếc sofa đầy đủ và mềm mại đến thế trong phòng bệnh.
"Sao chỉ thế ?"
Hình như lúc mới phát hiện , buông cuốn từ vựng xuống qua.
Vừa chạm mắt, thấy khóe môi vô thức nhếch lên.
ngay khi lộ một chút hàm răng trắng muốt, thô bạo ép nụ đó xuống.
Ép mạnh đến mức khóe miệng trĩu xuống, cố làm vẻ " chẳng quan tâm ".
Cậu hắng giọng, giọng chút khàn khàn: "Sao đến đây?"
"Xem c.h.ế.t ."
Tôi đặt cặp sách xuống sàn nhà bên cạnh, giọng điệu bình thản như đang phát biểu một định lý.
"À." Cậu đáp một tiếng, kéo dài âm điệu.
Ánh mắt dời khỏi mặt , men theo mu bàn tay đang truyền dịch mà lên chai dịch đầu: "Tôi thật là đáng thương quá mà."
Tôi gật đầu, rút cuốn sổ ghi chép trong cặp đưa cho : "Đây là ghi chép hệ thống , xem ."
Cậu chu môi, hiệu cho tình cảnh hiện tại của .
Tôi dậy, đặt cuốn sổ lên tủ đầu giường.
"Sao chỉ ? Người nhà ?"
Câu hỏi ngay từ lúc bước , nhưng trả lời, đành hỏi nữa.
"Họ nước ngoài bàn chuyện làm ăn , dạo về . Quản gia tìm hộ công , mới ngoài mua cơm thôi."
Cậu giải thích chi tiết.
Nói xong, phòng bệnh rơi tĩnh lặng.
Ngăn cách bởi một cánh cửa là hành lang ồn ào tiếng qua .
Thực cũng chẳng đến đây làm gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ca-cuoc-voi-hoc-ba-thua-ca-bai-tap-lan-trai-tim/chuong-7.html.]
Nhìn thấy , cũng gì.
Tôi vốn giỏi an ủi, cũng chẳng giỏi trò chuyện.
Huống hồ là đối diện với một bệnh nhân rõ ràng đang yếu ớt thế .
Thế nên, nửa phút im lặng dài đằng đẵng, dậy chuẩn rời .
"Nếu thì về đây."
"Sau ghi chép mới sẽ gửi qua WeChat cho ."
"Chúc mau khỏe."
"Lâm Dụ."
Khi đến cửa, đột nhiên gọi giật .
Tôi , về phía .
"Nếu kỳ thi cuối kỳ thể vượt qua , thực hiện giúp một nguyện vọng ?"
Tôi đẩy gọng kính, bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Yên tâm , chắc chắn là điều thể làm ."
"Cậu chắc chắn là đợi đến lúc vượt qua mới nguyện vọng ?"
"Ý là, đang ốm, cần ép buộc bản đến thế."
Một bàn tay siết chặt lấy tấm ga trải giường màu trắng bên cạnh, nhưng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Tôi nhất định sẽ vượt qua ."
Tôi khẽ gật đầu, xoay khép cửa phòng bệnh .
Khi qua trạm trực của y tá ở cửa, dừng một chút: "Bệnh nhân phòng 302 hình như đau lắm, các chị tiêm t.h.u.ố.c giảm đau cho ạ?"
"Vừa mới tiêm xong chắc tác dụng ngay . Cô bé, cháu là nhà ?"
Tôi xốc quai cặp vai: "Cháu là bạn cùng lớp, đến đưa bài tập cho thôi ạ."
Cô y tá mỉm : "Thằng bé tội nghiệp thật, tối qua xe cấp cứu đưa đến, tận bây giờ vẫn chẳng thấy nhà , thế mà bài tập thì chẳng bỏ sót trang nào."
Tôi khựng , tận sâu trong lòng như thứ gì đó khẽ nhói lên.
Chẳng thể ngờ một Vương Tranh trông ngang tàng là thế, hóa là một "đứa trẻ đáng thương" bố kề bên.
Vừa đến sảnh thang máy, điện thoại rung lên.
Tôi lấy xem.
Vương Tranh: [Đi đường chú ý an nhé, về đến nhà thì nhắn tin cho .]
Phía còn kèm theo một cái icon chú cún ngậm hoa trông ngốc nghếch hết sức.
Tôi cái icon đó một hồi, tắt màn hình, bước thang máy mở cửa.
Tấm gương trong thang máy phản chiếu gương mặt .
Vẫn là gương mặt mấy biểu cảm, phần cứng nhắc và mọt sách , chỉ là khóe môi thoáng hiện lên nét hư ảo.
Trong chiếc hộp thủy tinh, mầm non hất tung nắp đậy, lộ những nhành lá xanh tươi mơn mởn.