Bố Tôi Là Đại Lão Max Cấp Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 25.2: Thể hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-13 03:08:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu khi nhân viên kết thúc câu hỏi họ đến đích, đây là một quảng trường đông đúc.

Cậu xuống xe giải thích ống kính: "Tôi giấy phép biểu diễn đường phố ở nước ngoài nên chỉ thể tìm một nhà hàng, ứng tuyển làm nghệ sĩ biểu diễn tạm thời. Tôi tra điện thoại, nơi gần nhất với điểm tập trung của chúng nhiều nhà hàng nhất chính là đây."

"Bây giờ sẽ ứng tuyển, xin chúc phúc, nhất định tìm một ông chủ ưng ý! Mặc dù tự tin nhưng vẫn cần may mắn."

Trong ống kính, thanh niên nở nụ rạng rỡ như ánh mặt trời ban mai, sự tự tin mạnh mẽ càng sức lôi cuốn.

Sức hút về khí chất đôi khi còn hấp dẫn hơn cả vẻ ngoài, vẻ ngoài thể phai tàn nhưng một tâm hồn thú vị thể giữ cả đời.

Tạm thời đến hiệu quả sẽ đạt khi biên tập và làm khi phát sóng, dù thì lúc nhân viên phim tại hiện trường và những qua đường xung quanh đều thu hút chặt chẽ.

Thích Úc Khê dẫn nhân viên dạo một vòng quanh quảng trường, cuối cùng mới tìm thấy một nhà hàng buffet tên là "Delicious".

Nhà hàng trang trí khá , bề ngoài trông thực .

vấn đề là nhà hàng khách hàng ít khách hơn các nhà hàng khác, rõ ràng là giờ cao điểm ăn trưa nhưng trong quán khách hàng trông thưa thớt, bên trong một ông lão tóc vàng mặc vest đang cau mày.

Đây chính là địa điểm làm việc mà AI Bánh Kem giúp chọn.

dựa dữ liệu lớn phân tích chi tiết lý do tại công việc kinh doanh của cửa hàng .

Không vì đồ ăn ở đây ngon, cũng vì vị trí ở đây tệ, đơn thuần là vì các ông chủ nhà hàng khác đoạn đường quá "ma lanh" khiến cho triết lý kinh doanh của ông chủ nhà hàng trở nên lạc hậu.

Mấy nhà hàng xung quanh chỉ thường xuyên tổ chức các hoạt động mà còn tìm đến các nghệ sĩ biểu diễn các tiết mục đặc sắc cho quán, khách hàng thưởng thức bữa ăn một màn mãn nhãn.

Còn ông chủ nhà hàng buffet Delicious đủ mạnh, những biểu diễn tìm đến đều thể sánh bằng mấy nhà hàng hàng xóm xung quanh, xem tức chứ!

Sau khi tìm thấy địa điểm với ống kính: "Tôi thấy ở đây tồi. Mặc dù công việc kinh doanh của nhà hàng vẻ lắm nhưng đây mới là lợi thế, nếu giúp ông chủ thu hút khách hàng thì đoán ông sẽ tăng lương cho , nhỉ?"

Đương nhiên, tiền đề là thật sự khả năng đó, nếu thì chỉ là khoác.

Nhân viên phim Thích Úc Khê khả năng thu hút khách hàng , nhưng khuôn mặt của chắc chắn khả năng thu hút khác.

Bởi vì xung quanh ít qua đường dừng vây xem!

Trong đó thể tò mò khi thấy họ vác máy , nhưng phần lớn ánh mắt vẫn là chằm chằm .

Mặc dù thường dễ mù mặt khi nước ngoài, nhưng đối với những quá mức thì vẫn thể phân biệt , dù thì theo đuổi cái chính là bản năng của con .

"Anh trai quá!"

"Trước đây thích vẻ châu Á nhưng giò thấy , một trai như hôn má ."

"Họ hình như là Trung Quốc, ồ, đất nước phương Đông bí ẩn."

Những qua đường xung quanh hào hứng tán gẫu, rõ ràng đều là những mê cái .

Từ khi sinh Thích Úc Khê là tâm điểm chú ý của nên hề căng thẳng những ánh mắt . Cậu mỉm rạng rỡ với những qua đường đang vây xem, khi khuấy động một loạt trái tim đang đập thình thịch mới bước nhà hàng.

Nụ tự tin, bước ung dung, phóng khoáng và rực rỡ.

Ngay khi ước nhà hàng thì chủ nhà hang là ông Robert lập tức mỉm rạng rỡ chào đón: "Vị khách quý, chào mừng quý khách đến dùng bữa tại Delicious, chúng sảnh lớn, cũng phòng VIP, xin hỏi quý khách thích loại nào hơn?"

Vừa nãy khi Thích Úc Khê còn ở cửa ông thấy và cả những qua đường thu hút theo.

Ông Robert hy vọng thanh niên phương Đông xinh thể dùng bữa ở sảnh lớn, như nhóm mê cái phía thể cũng sẽ ở nhà hàng của họ, hy vọng Chúa phù hộ!

Là một ông chủ kinh doanh , ông Robert thực sự lo lắng đến mức sắp phát điên vì khách.

Thích Úc Khê cũng đồng cảm với ông chủ nhà hàng các đối thủ ranh mãnh làm lu mờ .

Cậu lắc đầu lấy điện thoại lật tìm thông tin tuyển dụng của nhà hàng đưa qua, dùng tiếng A Quốc chuẩn để giao tiếp: "Ông chủ, đến ăn, đến ứng tuyển làm nghệ sĩ biểu diễn tạm thời."

Trước đó Thích Úc Khê tự tiết lộ rằng lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ nên việc tiếng A Quốc chuẩn lúc cũng gì lạ, các nhân viên phim hề ngạc nhiên.

Ngược ông Robert vẻ khá bất ngờ, khi phản ứng lời lập tức vui mừng : "Cậu đến ứng tuyển biểu diễn ?"

Ông Robert thực vẫn nỗ lực, ông cũng luôn tuyển dụng những nghệ sĩ biểu diễn giỏi mạng để thu hút khách hang nhưng ông quá kém may mắn, những tìm đến đều thể sánh bằng mấy nhà hang xung quanh.

Không ngờ đến đến một "khủng" như , chỉ riêng khuôn mặt thôi còn cần biểu diễn gì nữa, cứ ở cửa nhà hàng của họ chắc chắn sẽ tiền như nước.

Đương nhiên, nếu mà còn tài năng thì càng .

Ông Robert tươi như hoa nở rộ, tâm trạng , vô cùng hòa nhã: "Vậy những tài năng gì? Biểu diễn ca hát? Nhảy múa? Piano? Hay violin?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-toi-la-dai-lao-max-cap-trong-truyen-cau-huyet/chuong-25-2-the-hien.html.]

Thích Úc Khê lắc đầu: "Đều ."

"Vậy là gì?" Ông Robert đầy mong đợi.

Thích Úc Khê: "Biểu diễn c.h.é.m gạch bằng tay , đập đá bằng một chân, nếu ông thể cung cấp một chiếc ô tô cũng thể nhấc lên cho ông xem."

Ông Robert: ...

Những qua đường xung quanh: ...

Nhân viên: ... Cậu thật sự nghiêm túc.

Ông Robert dụi tai, thở gấp gáp: "Cậu trai trẻ , già , tai còn thính nữa, gì? Cậu nhấc ô tô? Xe đồ chơi ?"

"Không, là loại đang chạy ngoài đường kìa."

Cậu chỉ đường thêm: "Nếu xe, ông tìm một tấm sắt, đổi thành thiết đầu công cũng , như nội dung biểu diễn sẽ phong phú hơn."

Nhân viên: Thiết đầu công... Cậu điên .

Sự vui mừng trong lòng ông Robert nhanh chóng tan biến, ông nghi ngờ , liếc nhân viên phim phía .

Suy nghĩ một chút ông Robert đột nhiên hạ giọng hỏi: "Có đang chương trình tạp kỹ quái dị ? Cái chương trình phát sóng lúc chín giờ tối kênh CVC ? Cậu đóng vai quái nhân sức mạnh phi thường ?"

Lần đến lượt Thích Úc Khê: "..." Nước ngoài còn chương trình như ? Nghe vẻ khá ho.

Cậu mỉm , bận tâm đến sự nghi ngờ, trực tiếp : "Ông chủ, biểu diễn cho ông xem một màn nhé?"

Nói xong Thích Úc Khê quanh tìm kiếm đạo cụ thích hợp, cuối cùng khóa chặt mục tiêu bức tượng đá hình ở cửa nhà hàng.

Tìm đạo cụ chỉ bức tượng đá, hỏi ông Robert: "Ông chủ, cái của ông đắt ? Đánh vỡ trừ lương ?"

Ông Robert theo phản xạ trả lời: "Không đắt, mua sỉ ở chợ."

"Vậy thì ."

Cậu gật đầu tới.

Thích Úc Khê ôm lấy bức tượng đá bằng hai tay cân nhắc trọng lượng, đó cong ngón tay gõ gõ, xác nhận độ cứng của bức tượng. Sau một hồi kiểm tra cho thấy sự chuẩn về bức tượng, những xung quanh cũng cảm thấy bức tượng đó là đồ thật.

Sau khi kiểm tra và chuẩn xong.

Thích Úc Khê nở nụ ngây thơ với , bắt đầu vận khí bằng hai tay, hét lớn một tiếng, dùng đầu húc bức tượng đá: "Xem Thiết đầu công vô địch đây!"

Rầm!

Bức tượng đá vỡ tan tành.

Những qua đường đang vây xem và ông Robert: Há hốc mồm kinh ngạc.

Nhân viên: ... Xem , thật sự thể nhấc ô tô con lên ?

Trong đám đông một đàn ông nước ngoài tóc đỏ mắt nâu thể tin , nghĩ rằng bức tượng đá là đạo cụ giả, nhịn giơ tay hô lên: "Để thử xem."

Nói xong, đợi trả lời đối phương lập tức chạy nhanh tới, nhặt một mảnh đá vỡ khá lớn mặt đất định đập đầu , nhưng nghĩ mạng sống quan trọng hơn, dám làm liều mà dừng .

Bên cạnh một thanh niên khác cũng hứng thú tham gia, lấy điện thoại đưa tới: "Đập cái . Hãng điện thoại độ cứng điện thoại của họ sánh ngang kim cương, trong vòng ba tháng đầu mua máy nếu vỡ do va đập sẽ bảo hành."

"Được." Người đàn ông nước ngoài tóc đỏ gật đầu chút do dự, cầm mảnh đá vỡ tay dùng hết sức bình sinh đập mạnh đó.

Rắc một tiếng, chiếc điện thoại mệnh danh là kim cương... vỡ thành từng mảnh.

Người đàn ông tóc đỏ còn nghi ngờ bức tượng đá là đạo cụ nữa, mặt đầy vẻ may mắn: May mà đập đầu.

Người thanh niên cung cấp điện thoại cũng vô cùng kinh ngạc: Thật thể tin .

lúc .

Bạn của thanh niên bên cạnh đột nhiên sang với : "David, bảo hành ba tháng đầu khi vỡ do va đập là chỉ tai nạn, chủ động làm hỏng hình như trong phạm vi bảo hành nhỉ?"

Người thanh niên cung cấp điện thoại: ...

“AAAAAA--- Điện thoại là mua trả góp đó!”

Tiếng kêu cực kì t.h.ả.m thiết.

Những qua đường đang vây xem phá lên, hề chút đồng cảm nào.

Loading...