“Đó là nhà của tao! Tao bán thì bán! Mày dựa mà phong tỏa?”
Tôi bảo bảo vệ áp bà phòng, đóng cửa .
Tôi rút từ gối một xấp tài liệu, ném thẳng mặt bà.
“Nhìn cho rõ, đó là tên con, nhà của con.”
“Còn cái nữa.”
Tôi ném một báo cáo điều tra.
“Cái thím Hai mà thương tiếc bao năm, nhà hai căn nhà tái định cư, tiền tiết kiệm hai triệu.”
“Còn thì ăn tiêu dè sẻn, đưa hết tiền hưu trí cho họ, trong khi họ âm thầm cầm tiền của mua hàng hiệu, lưng gọi là ‘con mụ già ngu’!”
“Mẹ , mở to mắt mà , cả đời sống vì ai?”
Mẹ run rẩy nhặt những bản kê chuyển khoản và giấy tờ tài sản của nhà thím Hai đất.
Bà những con rành rành mắt, ảnh túi hiệu trong vòng bạn bè của thím Hai – những thứ bà từng thấy bao giờ.
Bà nhớ việc chen chúc ở chợ sáng chỉ để tiết kiệm năm đồng, nhớ từng món đồ của đưa cho thím Hai đổi lấy vài câu tâng bốc giả dối.
Lại nhớ đến hôm đó khi trong vũng máu, thím Hai chỉ lo khiêng cái máy .
“Không thể nào… thể nào…”
Bà môi run lên, mặt trắng bệch như giấy.
Đột nhiên, mắt trợn trắng, ngã vật xuống sàn.
Lần bà giả vờ.
Mà là cái tình giả tạo bà nâng niu cả đời, tức đến ngất .
9.
Cuối cùng vụ án cũng mở phiên tòa.
Do chứng cứ xác thực, kết cục nhà thím Hai định.
Để mong giảm án, thím Hai tòa diễn một màn “phản đòn” đặc sắc.
Khi thẩm phán hỏi về động cơ cướp máy.
Thím Hai đột nhiên chỉ – đang phía khán giả với vẻ mặt ngơ ngác – hét lên:
“Thưa thẩm phán! Không chúng cướp! Là Triệu Thục Phân bảo chúng khiêng đó!”
“Bà đó là đồ của con gái bà , bà quyền quyết định! Là bà nhất quyết đưa cho chúng !”
“Hơn nữa, đẩy cũng là bà ! Thấy c.h.ế.t mà cứu cũng là bà ! Bà là chủ mưu! Chúng bà xúi giục!”
Anh họ cũng phụ họa theo: “! Bà nội là ! Tụi cháu cái gì cũng !”
Cả phòng xử án xôn xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-tat-song-trong-nha/7.html.]
Mẹ đó như sét đánh.
Bà chị em dâu mà hết lòng giúp đỡ cả đời, mà vì họ bà tiếc làm tổn thương con gái ruột.
Giờ đây, như ch.ó điên nhào lên bà, dội từng gáo nước bẩn chỉ để giảm vài tháng tù.
Cả run lẩy bẩy, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, định dậy biện hộ, nhưng chân mềm nhũn nổi.
“Bà dối… … chỉ giúp mấy thôi mà…”
“Tôi tận mắt thấy Nhiễm Nhiễm chảy nhiều m.á.u như … chỉ nhất thời hồ đồ…”
Lời biện minh yếu ớt đến đáng thương, tràn đầy châm biếm.
Thẩm phán sang , hỏi ý kiến.
“Nguyên đơn, xét đến việc một cáo là ruột của cô, cô đồng ý giấy xin khoan hồng ?”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía .
Trong mắt thím Hai đầy mong chờ, hy vọng sẽ giơ cao đ.á.n.h khẽ.
Mẹ , trong mắt là hối hận, là sợ hãi, là chút hy vọng sớm vỡ nát.
Tôi bình tĩnh chỉnh quần áo, thẳng mắt thẩm phán.
Từng chữ rõ ràng:
“Tôi xin khoan hồng.”
“Trước pháp luật, ai cũng bình đẳng. Bất kể là ai, làm sai thì trả giá.”
“Xin tòa xử nặng.”
Khoảnh khắc đó, thấy ánh sáng trong mắt vụt tắt .
Cuối cùng, phán quyết đưa .
Anh họ phạm tội cướp tài sản và cố ý gây thương tích, phạt tù ba năm.
Thím Hai là đồng phạm, án treo, bồi thường chi phí y tế và tổn thất tinh thần lớn.
Về phần .
Tuy vì là và trực tiếp tham gia cướp nên truy cứu hình sự, nhưng việc bà chỉ mặt là “chủ mưu” và “ đẩy” trong phiên tòa truyền thông đưa tin rầm rộ.
Bà bại danh liệt.
Khi bước khỏi tòa, nắng chói chang.
Mẹ lẻ loi bậc thềm, ai gần.
Bà , há miệng, hình như gọi.
Tôi dừng , bước lên xe Châu Chính.
Trong gương chiếu hậu, từng là “Bồ Tát sống” , lưng còng xuống, như thể rút sạch hết khí lực trong một khắc.