Bồ Tát Sống Trong Nhà - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-07 00:24:05
Lượt xem: 4
Ba tháng sinh, gãy xương, chồng thương , bỏ tiền thuê bằng một bà mụ tháng hạng vàng khó mời nhất thành phố, tiền đặt cọc trả hẳn năm mươi nghìn tệ.
Mẹ xem hồ sơ của bà mụ thì khen ngớt, định gọi điện bảo ngày mai đến làm việc.
Tôi bấm tắt điện thoại của bà,
“Đừng gọi nữa, lát nữa thím Hai sẽ đến giành mất thôi.”
Từ khi ký ức, là kiểu “Bồ Tát sống”, chỉ cần nhà thím Hai than nghèo kể khổ, tài nguyên gì trong nhà cũng ưu tiên cho họ .
Mẹ luôn lấy danh nghĩa “giúp là niềm vui” để tự hào, nhưng rằng lưng, thím Hai bà là “thiếu não”.
cho rằng tối tăm ích kỷ, cứ khăng khăng rằng thím Hai loại như thế, cầm điện thoại định gọi .
lúc , thím Hai đẩy cửa bước , nắm tay bắt đầu lau nước mắt, em dâu sữa, cầu xin chị dâu nhường bà mụ tháng cho họ.
Mẹ cầm điện thoại, mặt đầy lúng túng.
Tôi khoanh tay lạnh,
“Mẹ, định đồng ý đồng ý đây?”
1
Thím Hai lau nước mắt vốn hề tồn tại, liếc trộm sắc mặt .
“Chị dâu, chị cũng cháu đích tôn nhà em sinh non, thể trạng yếu, con dâu sữa, nếu chuyên nghiệp chăm sóc, đứa trẻ sợ là…”
Bà bỏ lửng, nuốt chữ “c.h.ế.t” trở , nhưng đem nỗi sợ hãi gieo lòng .
Quả nhiên mắc câu.
Bà cái chân đang bó bột treo cao của , con gái ngủ trong chiếc nôi bên cạnh.
Mẹ c.ắ.n răng, đầu với :
“Nhiễm Nhiễm, con cũng thấy đấy, nhà thím Hai là chuyện cứu mạng.”
“Chân con dù cũng gãy , dưỡng là , nhưng nếu đứa nhỏ xảy chuyện, thì là tạo nghiệp đấy.”
Tôi tức đến bật .
Tôi chỉ cái chân của , chỉ cái nôi.
“Mẹ, con là con ruột của . Con cũng sinh con, còn gãy chân, sinh hoạt thể tự lo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-tat-song-trong-nha/1.html.]
“Bà mụ là do Châu Chính bỏ năm vạn đặt cọc để thuê về chăm sóc cho con và em bé, vì bà bằng chăm sóc phục hồi.”
“Bây giờ bảo con nhường ? Vậy con làm ? Cháu ngoại làm ?”
Mẹ nhíu mày, hình như cảm thấy thật vô lý.
“Con đúng là đứa ích kỷ.”
“Nhà con tiền, lắm thì thuê khác là . Nhà thím Hai khó khăn, tiền đó họ trả nổi.”
“Cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp, đạo lý đơn giản con hiểu ?”
Thím Hai thấy vẻ xuôi theo, lập tức hùa theo.
“Phải đấy Nhiễm Nhiễm, thím Hai con giỏi giang, giống chúng nghèo rớt mồng tơi.”
“Tiền công bà mụ… nhà thím đưa vài trăm gọi là lòng, còn nhờ con…”
Tốt thật đấy, những , còn bỏ tiền thuê phục vụ cháu nhà bà ?
Mẹ mà còn gật đầu theo,
“Vài trăm cũng là tấm lòng, Nhiễm Nhiễm thiếu mấy đồng đó.”
Ngọn lửa trong lòng “bùng” lên một cái.
Đây ruột, rõ ràng là nhà thím Hai “cài cắm” sang.
Tôi vớ lấy cái tách bên cạnh, ném mạnh xuống đất.
“Choang!”
Một tiếng vang giòn, nước văng tung tóe, mảnh sứ b.ắ.n đến chân thím Hai.
Thím Hai hoảng hốt lùi về , hét lên:
“Trời ơi! Con định g.i.ế.c !”
Mẹ cũng dọa giật , sắc mặt lập tức sầm xuống:
“Lâm Nhiễm! Con làm gì đấy! Còn phép tắc !”
“Muốn phép tắc đúng ? Được thôi.”
“Bà mụ ký hợp đồng độc quyền, vi phạm bồi thường mười vạn.”
“Ai đưa bà , tiên đặt mười vạn lên bàn .”