Bố mẹ đã thiên vị thì tôi đành sống giàu sang vậy - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-07 12:49:06
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi định cầm tiền đến nhà bạn ở tạm, ai ngờ đang đợi xe ở bến xe buýt thì cả nhà đuổi theo.
Anh hai xông lên đòi trả tiền.
"Trần Mạn Mạn, giỏi lắm, mày còn trộm tiền của nhà ."
Câu của khiến những đang đợi xe với ánh mắt tò mò.
Tôi cũng thấy lạ: "Đầu hai cửa kẹp ? Anh cả đích giám sát thu dọn đồ đạc, trộm tiền lúc nào?"
Anh hai chắc chắn: "Mở vali của mày xem là ngay, tròn trĩnh 80 nghìn, chính là mày trộm."
Tôi , hóa họ lấy 80 nghìn thuộc về .
Tôi bố : "Bố , hai xem? Con thực sự trộm ?"
Sau một lúc im lặng, họ gật đầu:
"Con bé Mập , tuy mày là con gái ruột của bố , nhưng bố vẫn một câu, làm mà, thành thật, mày tay chân sạch sẽ thế , là bằng cầm thú ."
Người qua đường chỉ trỏ bàn tán về .
Anh hai nhân cơ hội đó giật lấy vali của , thô bạo đập vỡ vali, đồ đạc bên trong văng tung tóe đất.
tìm nửa ngày, cũng chẳng thấy một đồng tiền mặt nào.
Anh hai hoảng hốt: "Sao thể, rõ ràng tao bảo cả bỏ ..."
Tôi khẩy : "Anh hai lầm bầm cái gì thế?"
Anh tưởng cả giở trò, bỏ tiền vali của .
Anh vội lắc đầu: "Không, gì."
Bố thấy tình thế , kéo hai định bỏ , tuyệt nhiên cho một lời xin nào.
Tôi gọi giật họ : "Đứng , oan uổng cho con xong, bố định cứ thế mà ? Còn nữa, trong nhà mất nhiều tiền như , con thấy là báo cảnh sát ."
Người qua đường nhao nhao tán thành.
Bố cuống lên, lớn tiếng mắng :
"Con bé , oan uổng một tí thì , cho mày mặt mũi quá hả? Mày mà dám báo cảnh sát thì đừng nhận bố nữa."
Tôi lạnh: "Bố như thế , ai mà thèm."
Nói xong, lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát đến nhanh, họ đưa về nhà, kiểm tra các khoản chi tiêu gần đây của chúng , phát hiện chỉ hai khoản chi tiêu lớn.
Kết quả cho thấy hai lấy 80 nghìn đó.
Tôi lấy đoạn ghi âm chia tiền lúc , châm chọc : "80 nghìn là bố cho , xem nên báo cảnh sát là mới đúng."
Anh hai hoảng sợ, bố vội vàng giải vây cho :
"Nói bậy, tiền là của nhà chúng , chúng cho ai thì cho, mày là cái đồ con gái, một xu cũng chia."
Mọi xung quanh nổi nữa:
"Trời ơi, bố thiên vị quá đáng."
"Tức c.h.ế.t mất, trộm tiền của em gái mà làm gì , con gái nhà họ Trần thật đáng thương."
Anh hai đắc ý mặt, vẻ mặt như "mày làm gì tao".
Cảnh sát cũng bó tay với chuyện gia đình, đống đồ đạc lục tung tóe:
"Tết nhất đến nơi , khuyên hai bác nên đối xử với con gái một chút, dù cũng là m.á.u mủ ruột rà."
Bố một mực khẳng định tiền đó cho hai.
Người qua đường còn tức hơn cả , thấy cảnh sát sắp , nụ mặt bố và hai càng rộng hơn.
Tôi nhếch mép, giả vờ hoảng hốt: "Anh cảnh sát ơi đợi , chiếc đồng hồ trị giá 500 nghìn của biến mất ."
Bố và hai thèm để ý: "Mày cứ c.h.é.m gió , mày lấy tiền mua cái đồng hồ đắt thế?"
Tôi hoảng loạn lục tung vali:
"Thật mà, đó là bạn tặng , xem đây là hóa đơn và tin nhắn trò chuyện của chúng ."
Tất cả đều sững sờ, cảnh sát coi trọng, dù cũng trị giá 500 nghìn.
Tại hiện trường bến xe, ai rời , phía nhà cảnh sát khác đến điều tra.
Chỉ là điều tra , hai xui xẻo .
Kết quả cho thấy, trộm đồng hồ của , giải ngay tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-me-da-thien-vi-thi-toi-danh-song-giau-sang-vay/chuong-3.html.]
Người qua đường ai nấy đều hả hê.
Bố mềm nhũn chân tay, cầu xin hòa giải: "Con bé Mập , tết nhất tha cho con ."
Tôi kiên quyết lắc đầu:
"Chẳng bố kẻ trộm cắp bằng cầm thú ? Hôm nay con bố dạy dỗ con súc sinh nhé!"
6
Chiếc đồng hồ đúng là do hai lấy, chỉ là thể cũng chẳng nhớ, lúc lấy cũng ngờ nó đắt đến thế.
Thực mấy năm nay lấy trộm đồ của ít, những thứ trông vẻ đáng giá đều mang đ.á.n.h bạc thua sạch.
Tôi vốn định qua tết mới xử lý , ai ngờ buông tha cho , thì chỉ thể trách đáng đời tù ăn tết thôi.
Tôi đến thẩm mỹ viện lớn mà hùn vốn mở chung với cô bạn .
Vì sắp tết nên việc kinh doanh .
Tôi làm kỹ thuật, bèn giúp tiếp đón khách hàng.
Nào ngờ chị dâu hai lấy địa chỉ của , ngày 28 tết chạy đến gây sự.
Chị mở đầu bằng một tràng châm chọc:
"Ái chà, công chúa xưởng làm, chạy đến đây làm lễ tân , cũng bản mặt xem, ông chủ cũng mù mắt mới để con béo như cô làm bộ mặt cho cửa hàng."
Tôi lạnh bảo chị câm miệng.
Chị tưởng nắm thóp của :
"Muốn gây chuyện cũng , về với cảnh sát cái đồng hồ đó là của hai cô, thả hai cô ."
"Nếu sẽ làm loạn mãi, để ông chủ đuổi việc cô, theo , mất 80 nghìn , cô bây giờ cần công việc đúng ?"
Nhìn vẻ mặt chắc chắn của chị , phì :
" , nhưng tính vốn cứng đầu, cứ hòa giải đấy, hai năm nay đừng hòng ."
Chị dâu hai tức điên, lăn đất ăn vạ:
"Mọi mau xem , đứa con gái bất hiếu nhà họ Trần, vu oan cho ruột, tống tù, nhân phẩm như thế công ty nhận làm chứ."
Tầng thẩm mỹ viện là khu vực tiếp tân, chủ yếu là nhân viên, khách hàng đều ở tầng hai trở lên.
Lúc , các nhân viên kinh ngạc chị dâu hai.
Chị dâu hai còn tưởng cách hiệu quả.
Cười khẩy với : "Cô xem, đều đang cô đấy, đều thấy cô mất mặt."
Tôi cạn lời, vẫy tay gọi Tiểu Lưu ở gần đó .
Tiểu Lưu hạ giọng, khẽ hỏi : "Bà chủ, cần em gọi bảo vệ đuổi mụ đàn bà chanh chua ?"
Chị dâu hai cứng đờ , run rẩy hỏi: "Cô... cô gọi nó là gì?"
Tiểu Lưu giơ tay lên, nhân viên xung quanh đồng thanh hô: "Chào bà chủ."
Tôi miêu tả biểu cảm của chị dâu hai lúc thế nào nữa.
Tôi gọi hai gã đàn ông lực lưỡng "mời" chị ngoài.
Ai ngờ chị dâu hai gọi điện cho nhà, bảo phát tài .
Bố hỏa tốc chạy đến.
"Con bé Mập , mày dám giấu bố mở tiệm, mau, trộm của nhà bao nhiêu tiền ?"
Tôi lấy một xu, vốn khởi nghiệp cùng bạn là do tự kiếm .
Tôi bảo họ tự mà tra, ai ngờ da mặt họ dày hơn cả tường thành.
"Mày họ Trần, cái tiệm cũng là tài sản của nhà họ Trần chúng tao, giao cổ phần đây, chúng tao sẽ cho mày làm thuê ở đây."
Thật là hết t.h.u.ố.c chữa, lười tranh luận với cái gia đình nữa.
Lại gọi đuổi họ , ai ngờ bố ngoài cửa suy nghĩ một lúc gì với chị dâu hai.
Chị dâu hai lái chiếc xe nhỏ của đ.â.m sầm cửa tiệm .
Cửa kính đắt tiền đ.â.m nát vụn, đồ trang trí ở cửa cũng thoát nạn.
Trước những khuôn mặt kinh hãi của , bố vênh váo đắc ý: "Hừ, tiệm nhà , đ.â.m thế nào thì đâm!"
Tôi bộ dạng đắc ý của họ như một lũ ngốc.
Họ còn .
Người đại diện pháp luật của cửa tiệm là bạn , kịch để xem .