Bố mẹ đã thiên vị thì tôi đành sống giàu sang vậy - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-07 12:47:28
Lượt xem: 3

1

 

Nhà mở xưởng, tết thanh toán xong tiền lương cho bộ công nhân thì cho nghỉ lễ.

 

Chị dâu cả hớn hở chạy về nhà, báo một tin vui: "Năm nay hiệu quả kinh doanh lắm, xưởng lãi ròng tròn trĩnh 6 triệu 680 nghìn lận đó cả nhà!"

 

Nghe , bố vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên.

 

Anh hai giục bố mau chóng chia tiền.

 

Bố phòng ngủ, đóng cửa bàn bạc hồi lâu mới .

 

Mẹ tươi roi rói mở lời: "Thằng cả và thằng hai vất vả , mỗi nhà chia 3 triệu tệ nhé."

 

Hai trai xong nhảy cẫng lên, kích động cảm ơn bố rối rít, còn tim thì hẫng một nhịp.

 

Vừa định gì đó, bố gạt tàn thuốc, nghiêm mặt lườm một cái:

 

"Số còn hai ông bà già giữ 600 nghìn, con bé Mập cầm 80 nghìn ."

 

Thấy xụ mặt, vội vàng bồi thêm:

 

"80 nghìn là ít , con bé Mập xem là chẳng ai thèm lấy , tiền cứ giữ lấy mà dưỡng già."

 

Họ cứ mở miệng là gọi "con bé Mập", nhưng quên mất tại béo lên như thế .

 

Mấy năm nay hiệu quả kinh doanh của xưởng , thiếu nữ công thì , thiếu nhân viên kinh doanh cũng là chạy vạy ngược xuôi.

 

Ăn uống thất thường cộng thêm thức khuya triền miên, sự trao đổi chất của ngày càng kém, dẫn đến béo phì kiểm soát .

 

Anh cả mang tiếng là chủ tịch, chỉ uống câu cá, chẳng quan tâm sự đời.

 

Chị dâu cả phụ trách phát lương, nhưng cả năm trời chẳng nhận một xu nào.

 

Gia đình hai thì quanh năm suốt tháng đưa con cái du lịch, phó mặc chuyện.

 

Họ rằng, năm nay hiệu quả kinh doanh như là do giới thiệu mấy khách hàng lớn.

 

Bố thiên vị các một cách trắng trợn khiến chạnh lòng.

 

Tôi ôm chặt chiếc túi vải bố mấy bắt mắt trong lòng.

 

Bên trong đó là tiền kiếm từ việc đầu tư bên ngoài năm nay, lên đến hơn chục triệu tệ.

 

Vốn định lấy mở rộng kinh doanh, biếu bố một ít.

 

giờ đây, thắt một nút c.h.ế.t miệng túi, ai cũng đừng hòng lấy của một xu.

 

"Bố , hai chắc chắn chia như ?"

 

Bố khẩy:

 

"Sao? Mày còn như các mày ?"

 

Mẹ cũng với vẻ tán thành:

 

"Con bé Mập , mày là con gái, dựa đàn ông và nhà chồng nuôi, 80 nghìn phòng lắm ."

 

Các chị dâu cũng hùa theo:

 

" đấy, xưởng bao ăn bao ở cho cô , cô còn thế nào nữa?"

 

Tôi lạnh bố thiên vị:

 

"Con thể cần nhiều, nhưng hai chắc chắn chỉ giữ ngần tiền thôi ? Sau nhỡ đau ốm bệnh tật, các chịu bỏ tiền chữa trị cho hai ?"

 

"Lòng khó đoán, con khuyên bố nên nghĩ cho bản ."

 

Mẹ lập tức nổi cơn tam bành:

 

"Cái đồ con gái bất hiếu, mày đang nguyền rủa ai đấy hả?"

 

Bố ném thẳng đầu lọc t.h.u.ố.c lá vẫn còn đỏ lửa về phía , tránh kịp, bỏng một vết mu bàn tay, đau thấu tim.

 

Hai chị dâu hừ lạnh, tỏ thái độ:

 

"Bố khỏe mạnh lắm, cho dù ốm đau gì, hai nhà chúng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, đến lượt cô em lo."

 

Đã đến nước , còn gì để nữa.

 

Đành cầm điện thoại lên, mở đoạn ghi âm ghi cho họ .

 

"Lời của các chị đều ghi âm cả , bố cũng thấy đấy nhé, lấy đó làm bằng chứng."

 

Cả nhà tức đến mặt mày xanh mét.

 

2

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-me-da-thien-vi-thi-toi-danh-song-giau-sang-vay/chuong-1.html.]

Để ăn mừng việc nhà làm ăn phát tài, các chị dâu mời cả nhà ăn.

 

Trên bàn ăn, chị dâu cả lì xì cho cô em gái Tưởng Dao mới nghiệp đại học một phong bao lì xì lớn trị giá 88 nghìn.

 

Tôi tủi đến đỏ cả mắt.

 

Thứ chẳng tốn chút công sức nào cũng , là thứ cần cù chăm chỉ cả năm trời cũng chẳng giành .

 

Bố vẻ hào phóng, khen ngợi Tưởng Dao:

 

"Ây da, con bé Dao Dao xinh xắn, học vấn cao, phong bao lì xì đưa cũng đáng."

 

Họ vây quanh cô nàng Tưởng Dao đang e thẹn, nũng nịu bàn tán, thậm chí còn đến chuyện bạn trai.

 

Chẳng ai để ý thấy.

 

Khi chị dâu hai giới thiệu bạn trai cho Tưởng Dao.

 

Sắc mặt cả thoáng chút kinh ngạc, Tưởng Dao liếc nhanh cả một cái, đỏ hoe mắt cúi đầu xuống.

 

Thế mà chị dâu cả còn tưởng em gái hổ.

 

Tôi nhét thức ăn miệng, như một khán giả xem cả nhà diễn kịch.

 

Mẹ dùng đũa gõ tay :

 

"Chỉ ăn thôi, xem mày béo đến mức nào , cái tuổi tao xem mày tìm nhà chồng kiểu gì, chẳng lẽ định bắt tao với bố mày nuôi báo mày cả đời ?"

 

Tôi bĩu môi, đang định mở miệng cho họ bạn trai.

 

Chị dâu cả vẻ bí mật, hiệu cho :

 

"Cũng khéo thật, trong xưởng ông quản lý kinh doanh họ Lâm, vợ mới mất, con thấy con bé Mập gả cho ông là hợp nhất."

 

Bố trầm ngâm vài giây hỏi: "Ý con dâu cả là lão Lâm ?"

 

Tôi giật kinh hãi, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Chị dâu cả! Lão Lâm đó năm nay ngoài 50 , em mới hơn hai mươi tuổi, chị ý gì ?"

 

Chị dâu cả hừ lạnh: "Thì , lão Lâm nắm trong tay mấy khách hàng lớn, một năm mang về cho nhà mấy trăm nghìn tiền hoa hồng, cô gì mà hài lòng?"

 

Tôi khẩy, hóa là vì cái .

 

Gần đây lão Lâm đang rục rịch nhảy việc, chị dâu cả dùng để trói chân ông , tâm địa thật độc ác.

 

"Bố , hai thì ? Cũng con gả cho một lão già đáng tuổi bố ?"

 

Bố im lặng.

 

Mẹ thong thả mở miệng: "Nếu mày gả thì lão Lâm quả thực cũng đấy chứ..."

 

Nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay rốt cuộc thể kìm nén nữa.

 

Tôi ném mạnh đôi đũa xuống, như phát điên giật phăng khăn trải bàn, bê đĩa lên ném loảng xoảng.

 

Thức ăn bàn b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

 

Cả nhà kinh hãi bật dậy, bó tay tập cơn điên của .

 

Anh hai tính tình nóng nảy, thấy thế liền nắm tay định đ.á.n.h .

 

Tôi vớ ngay lấy cái dĩa bàn, chỉ thẳng mặt : "Anh dám động , xem xiên c.h.ế.t !"

 

Vẻ mặt lúc giống đang đùa chút nào, chị dâu hai hoảng sợ.

 

Chị kéo hai :

 

"Thôi bỏ , đang tết nhất, làm ai thương cũng ."

 

Bố sợ đến mức phịch xuống ghế thở hổn hển, hai ông bà già vuốt n.g.ự.c cho .

 

Chị dâu cả hậm hực lau nước canh b.ắ.n lên .

 

Tưởng Dao dọa đến đỏ hoe mắt, cả lén lút nắm lấy tay cô .

 

Tôi hừ lạnh: "Một lũ yêu ma quỷ quái!"

 

Họ hàng mặt đều là em họ, thấy tình hình liền vội vàng kiếm cớ lớp chuồn êm.

 

Bố hồn, chỉ mắng: "Không lấy chồng thì thôi, cứ ở nhà mà làm bà cô già !"

 

Tôi thể tin nổi, những lời lẽ x.úc p.hạ.m như thốt từ miệng bố đẻ .

 

Lòng mệt mỏi rã rời.

 

Tôi bước vô lực phía cửa.

 

Trước khi để một câu: "Quên với , con bạn trai , bọn con đang bàn chuyện cưới xin đấy."

 

Loading...