Bố mẹ chẳng bao giờ giục tôi lấy chồng - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:39:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt thời gian đó, gia đình cũng chẳng thèm liên lạc gì với . Mà cũng bận đến mức chẳng còn tâm trí mà nhớ đến họ.

 

Trời phụ lòng , nửa năm , và Trần Trì chốt một hợp đồng lớn, chia ngay hai triệu tệ tiền thưởng.

 

Giây phút , cảm giác như sắp đống tiền đè cho choáng váng đầu óc.

 

Tôi chuẩn mua nhà mới, mua một căn thật , thật rộng rãi!

 

Thế nhưng ngờ rằng, gia đình một thời gian dài im lặng tiếng, giờ bắt đầu giở trò.

 

Có kẻ đăng bài bôi nhọ diễn đàn của thành phố, thậm chí còn gửi tin nhắn cho Trần Trì, bịa đặt rằng là loại phụ nữ lăng nhăng và đang lừa gạt .

 

Đọc xong đống tin nhắn đó, ngớt: "Vẫn tưởng hai đứa là một đôi thật đấy ? Có cặp tình nhân nào suốt ngày rủ đàm phán với khách hàng như chúng ?"

 

"Tôi chẳng quan tâm , họ bôi đen thế nào cũng ."

 

Giờ lương cao thưởng nhiều, sắp mua biệt thự lớn đến nơi , mà bận tâm đến mấy trò con nít .

 

Thế nhưng Trần Trì vô cùng giận dữ: "Tôi liên hệ với luật sư , chuẩn khởi kiện những kẻ tung tin đồn nhảm . Tôi cũng báo cảnh sát, dựa địa chỉ IP thì tìm kẻ phát tán tin đồn chính là chị dâu của em."

 

Tôi sững sờ, mất một lúc lâu mới phản ứng .

 

Tôi cứ ngỡ cãi xong là dứt khoát , đưa tiền cho nhà nữa thì chị cũng chẳng cần diễn vai chị dâu hiền thảo làm gì.

 

ngờ chị thể đê tiện đến mức bôi nhọ danh dự của .

 

Khi thấy im lặng, Trần Trì càng thêm tức giận: "Em yên tâm, nhất định sẽ kiện cho mụ bại danh liệt!"

 

Mấy ngày , bố tìm đến .

 

Qua lời kể của họ, mới từ khi ngừng chu cấp, gia đình lâm cảnh túng quẫn, gần như đứt bữa.

 

Mẹ lóc kể lể: "Chị dâu con đây bao nhiêu, dịu dàng hiểu chuyện còn hiếu thảo. Vậy mà dạo gần đây nó đổi , suốt ngày cãi với con, mắng con là đồ vô tích sự, kiếm tiền."

 

"Bố chẳng còn cách nào khác, đành một làm lao công, một làm bảo vệ, lương tháng bao nhiêu đều nộp hết cho nó. Thế mà nó vẫn lòng, còn sang trách bố là quân ăn hại."

 

"Nó còn dọa ly hôn với con mang Hâm Hâm lấy khác. Bố thực sự hết cách , cả bố và đều làm việc quá sức đến đổ bệnh mà cũng chẳng kiếm đủ tiền đổi nhà to. Nó thậm chí còn chẳng thèm bỏ tiền cho bố khám bệnh, bố khổ sở quá con ơi."

 

Nhìn bố già sọm trông thấy như thể trải qua mấy chục năm sương gió, trong lòng chẳng hề gợn chút sóng lòng nào.

 

Tôi rõ, dù bây giờ đưa tiền, mua nhà to cho họ thì trong mắt họ, vợ chồng trai và thằng cháu đích tôn mới là nhà.

 

Họ luôn coi ngoài, chỉ khi nào cần tiền mới nhớ đến sự tồn tại của .

 

Thế thì việc gì đưa tiền? Tôi trông giống kẻ ngốc để khác lợi dụng lắm ?

 

Tôi lắc đầu: "Con tiền , giờ con cũng đang thất nghiệp, hằng ngày chỉ làm chân chạy vặt kiếm miếng ăn qua ngày thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-me-chang-bao-gio-giuc-toi-lay-chong/chuong-6.html.]

Mẹ vội vàng lên tiếng: "Còn Trần Trì thì ? Cậu Trần tiền mà đúng ? Vừa nãy thấy gọi là Giám đốc Trần cơ mà."

 

Tôi tiếp tục lắc đầu: "Bọn con chia tay lâu . Người chê nhà nghèo quá, còn một đống họ hàng nghèo khó bám lấy, chắc là sợ suốt ngày làm từ thiện giúp đỡ nhà vợ đấy."

 

Nghe , sắc mặt bố lúc xanh lúc trắng, trông thật nực .

 

lúc , nhận một cuộc điện thoại từ lạ.

 

Vừa nhấc máy thấy giọng chị dâu: "Dương Lan, bây giờ cô đắc ý lắm đúng ? Tôi cho cô , cô giỏi giang đến thì ở cái nhà họ Dương cũng chẳng là gì . Sau bộ tài sản nhà họ Dương đều là của con trai hết, kể cả đồ đạc của cô cũng thế!"

 

"Tôi thật ngờ cô ích kỷ như . Hâm Hâm là cháu ruột của cô, đến cháu mà cô cũng giúp. Sau ngoài chịu thiệt thòi thì xem ai thèm giúp cô! Phụ nữ thiếu gì thì thiếu chứ thể thiếu chỗ dựa từ nhà đẻ . Bây giờ cô cứ cứng mồm , cô sẽ hiểu..."

 

Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai, ngán ngẩm : "Thần kinh ở !"

 

Nói xong, cúp máy thẳng tay.

 

Tôi bố bảo: "Chị đưa tiền cho bố chữa bệnh thì hai cứ mà kiện. Thời buổi pháp luật , chắc chắn thẩm phán sẽ đòi tiền cho bố thôi. Tìm con cũng vô ích, giờ con còn chẳng lo nổi cho bản đây ."

 

Mẹ lo lắng: " nó là ruột của Hâm Hâm, kiện nó thì cho thằng bé."

 

Tôi khẩy: "Thế thì con chịu thôi. Nếu nỡ thì hai cứ ráng mà chịu đựng tiếp ."

 

Nói xong, vội vàng bắt taxi rời ngay, mặc kệ tiếng la mắng của bố đuổi theo lưng.

 

Sau , bố vẫn tiếp tục cuộc sống như

 

Ngày ngày họ lụi cụi làm thuê, tranh giành từng cái bìa carton, chai nhựa với mấy cụ già trong khu phố.

 

Chị dâu cũng ly hôn với trai, bởi vì chị mang theo đứa con trai thì chẳng đời nào tìm mối nào hơn.

 

Còn trai vì suốt ngày nhậu nhẹt nên công ty đuổi việc, thế là đành ở nhà ăn bám bố .

 

Mẹ ngày nào cũng lóc than vãn mãi c.h.ế.t cho rảnh nợ. Bố thì mắng bà, đổ rằng tại bà suốt ngày c.h.ử.i bới khiến bỏ

 

Nếu cắt đứt quan hệ với nhà thì bây giờ họ khổ sở thế .

 

Nghe cô em hàng xóm cũ kể chuyện bát quái, lúc đang ban công rộng lớn của căn biệt thự mới, ăn trái cây, uống coca, sưởi cái nắng ấm áp của mùa đông.

 

Bố hối hận, nhưng thì chẳng hối hận chút nào.

 

Chỉ mất hai trăm tệ mà thấu bộ mặt thật của những gọi là , đây quả là một cái giá quá hời.

 

Giờ đây, sống , còn bận lòng xem khác yêu thương .

 

Chỉ cần tự yêu thương chính là đủ !

 

Cạn ly nào các bạn ơi!

 

Loading...