Tôi lắc đầu: "Tính thích kết bạn với lạ , nên thôi chị."
Ánh mắt chị dâu lộ rõ vẻ thất vọng.
Thực , trong lòng cũng đầy thất vọng về những gọi là .
Ngày hôm , thằng cháu đích tôn nhặng xị đòi ăn bánh kẹo. Nhớ chuyện , đồng ý dẫn nó mua.
Đến cửa cửa hàng tiện lợi, bảo nó: "Lần ngân sách là ba trăm tệ, cái nào vượt quá thì cháu tự chịu trách nhiệm đấy nhé."
Thằng bé sướng rơn, hớn hở đẩy xe chọn đồ.
Nhìn nó nhặt đồ lẩm nhẩm tính toán y như , khỏi thấy cạn lời.
Anh chị khéo dạy con thật đấy!
Sau khi chọn xong, nhân viên quét mã tính tiền, tổng cộng đúng 301 tệ.
Thằng cháu khẽ thở phào một cái giơ chiếc đồng hồ thông minh lên: "Một tệ dư để cháu trả."
Tôi lắc đầu, đó chụp ảnh hóa đơn gửi nhóm chat gia đình.
Tôi nhắn: "Hâm Hâm chọn hết 300 tệ tiền bánh kẹo , ai trả tiền đây?"
như dự đoán, chẳng một ai lên tiếng.
Tôi lập tức bảo thằng bé: "Không ai trả tiền cho cháu , mua nữa."
Thằng bé nhịn nữa, bắt đầu òa lên nức nở: "Không chịu , cháu mua, cháu mua cơ..."
Tôi hài lòng với bộ dạng của nó, liền lấy điện thoại phim gửi tiếp nhóm.
Lạ lùng , gửi đoạn video đó lên thì bố lập tức nhảy lên tiếng ngay.
"Dương Lan, đầu óc mày vấn đề ? Có ba trăm tệ mà mày trả hộ cháu ? Đó là cháu ruột của mày đấy!"
"Lan, mau trả tiền đưa Hâm Hâm về nhà , đừng ở ngoài đấy mà làm trò mặt gia đình!"
"Dương Lan, em điên ? Sao em dám làm nhục con trai như thế?"
Cả bố và trai đều xúm mắng nhiếc , duy chỉ chị dâu là vẫn im lặng tiếng.
Tôi bắt ép thằng cháu trả bộ đồ về chỗ cũ, đó cảnh đó gửi nhóm nữa.
Bố lập tức gọi điện qua WeChat cho .
Tôi dứt khoát bấm ngắt cuộc gọi.
Ngay đó, chị dâu gửi cho một cái lì xì ba trăm tệ.
Tôi nhận tiền ngay lập tức mới thanh toán đống bánh kẹo cho thằng cháu.
Trên đường về, thằng bé hỏi : "Cô ơi, đây cô như thế . Ngày xưa cháu đòi cái gì cô cũng mua cho hết mà."
Nghe , nó bảo: "Cô thể hào phóng với cháu, nhưng cô kẻ ngốc. Cô thích khác tính kế lên đầu ."
Thằng bé chột : "Là bố dạy cháu đấy ạ. Bố bảo cứ đòi cô cái gì thật đắt , nếu thì thiệt."
"Phải tranh thủ lúc cô lấy chồng mà đòi thật nhiều, nếu sẽ chẳng đòi nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-me-chang-bao-gio-giuc-toi-lay-chong/chuong-5.html.]
Tôi mà nực , ngờ thằng bé thật thà đến thế.
Tôi dẫn nó mua một món đồ chơi đắt tiền khác, dỗ cho nó vui vẻ hẳn lên.
Vừa về đến nhà, bước qua cửa thấy tiếng trai quát tháo: "Dương Lan, thấy em điên thật , từ bao giờ mà em trở nên bủn xỉn như thế hả?"
Mẹ cũng xông tới khuyên can: "Mau trả tiền cho chị dâu con , đừng hẹp hòi như !"
Thằng cháu lập tức thanh minh: "Cô hẹp hòi , cô mới mua cho con bộ đồ chơi đắt tiền lắm ."
Vừa , nó giơ món đồ chơi lên cho cả nhà xem.
Thấy , chị dâu mới từ ghế sofa dậy: "Chị mà, Lan làm mà nỡ lòng đối xử tuyệt tình như thế ."
Tôi mỉm : "Không cần cảm ơn . Hâm Hâm kể cho em hết . Chị dâu , giáo d.ụ.c trẻ con thì đừng nên làm thế, nó còn nhỏ, đang lúc hình thành nhân sinh quan mà chị làm là đang hại nó đấy."
Sắc mặt chị dâu biến đổi liên tục, nhưng giả vờ như hiểu: "Lan , em đang hiểu lầm gì chị ?"
Tôi lắc đầu: "Có những chuyện cần quá rõ ràng làm gì, chướng tai lắm. Em chỉ khẳng định một điều, em cực kỳ ghét khác tính toán chi li với ."
Nói xong, thẳng phòng thu dọn hành lý để rời .
Chị dâu ôm mặt nức nở, lập tức lao tới mắng chửi: "Mày là cái thớ gì mà dám mắng chị dâu mày? Chị dâu mày dù gì cũng sinh Hâm Hâm cho cái nhà họ Dương , còn mày thì ?"
Tôi lạnh: "Mấy đồng tiền con gửi về cho bấy lâu nay đều là giấy lộn hết cả ? Được thôi, từ nay về con sẽ mang một xu nào về cái nhà nữa."
Khoảnh khắc bước khỏi cửa, bố vẫn còn đang ngừng nhiếc móc.
Qua khe cửa, thấy chị dâu khẽ nhếch mép nở một nụ đắc thắng.
Nhìn thấy bố ruột của mắng nhiếc con gái để bảo vệ , chắc chị hả hê lắm. mà chẳng cả, quan tâm nữa.
Tôi ăn cơm cùng Trần Trì, lôi làm "thùng rác" để xả hết những bực dọc trong lòng bấy lâu nay.
Sau một lúc lâu, Trần Trì mới an ủi : "Tôi đang định nghỉ việc để tự ngoài khởi nghiệp đây. Dương Lan, là mời em về đầu quân cho công ty mới của nhé?"
Tôi sững , Trần Trì bắt đầu kể cho về những ý tưởng của .
Lúc mới , hóa hề dối, gia đình ấythực sự siêu giàu.
Việc làm thuê bấy lâu nay chỉ là để chứng minh cho gia đình thấy thực lực, thể làm từ những việc nhỏ nhất.
Chính vì , bố mới đồng ý rót vốn cho khởi nghiệp.
Tôi hào hứng hỏi: "Thế lương lậu thì ?"
Trần Trì một con giấy, mà mắt chữ O mồm chữ A.
So với mức lương cũ của , nó tăng thêm tận ba mươi phần trăm!
Tôi cảm thấy cực kỳ mãn nguyện: "Giám đốc Trần, ly kính , nhất định sẽ dốc hết sức làm việc cùng !"
Nỗi đau gia đình đ.â.m lưng bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, giờ đây thấy tràn đầy ý chí chiến đấu.
Tôi kiếm thật nhiều tiền!
Sau kỳ nghỉ Tết, công ty của Trần Trì chính thức hoạt động. Tôi nghỉ việc ở chỗ cũ, theo khắp nơi để tìm kiếm khách hàng.
Công việc vất vả nhưng cũng vô cùng xứng đáng.