Bố cũng gật đầu đồng ý. Hoàn còn vẻ mặt thà c.h.ế.t cũng đồng ý như tối qua.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay, chắc chắn tối qua họ bàn bạc đối sách mới.
Tôi lắc đầu đáp: "Vẫn đến mức mắt gia đình ạ, để hãy ."
Ăn xong, cảm thấy khí ở nhà quá ngột ngạt nên tìm Tiết Lệ tán gẫu.
Vừa gặp mặt, Tiết Lệ hỏi thăm chuyện hôm thế nào .
Tôi thừa nhận là cô đúng. Chị dâu vì nghĩ cho mà giúp chống chuyện giục cưới, mà là vì nếu kết hôn, sẽ còn ai mang tiền về chu cấp cho họ nữa.
Tiết Lệ xong thì thở dài: "Sự tình thế , sớm thấu cũng là chuyện . Tớ lòng nhắc nhở mấy câu, nhất định giữ chặt tiền của , đừng để họ dỗ dành móc hết , đến lúc đó là đòi ."
Tôi gật đầu đồng ý.
Điều nắm rõ hơn ai hết, sẽ bao giờ tiêu những khoản tiền lớn cho gia đình nữa.
Trong thời gian cận Tết, chị dâu vẫn đối xử với , cứ như thể những chuyện đây từng xảy .
Chỉ điều, thái độ của còn như xưa nữa.
Chị dâu ý thăm dò xem còn giận , đều lấy cớ là do áp lực công việc quá lớn nên mệt mỏi, tinh thần.
Chị dâu khuyên nên đưa bạn trai về nhà xem mặt, nếu kết hôn thì nhất định bàn bạc với gia đình.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, nảy một ý kiến.
Hay là cứ tìm đang mập mờ về để đối phó một phen, coi như là cơ hội để cắt đứt với cái gia đình chút tình thương .
Ngay hôm đó, gọi điện cho Trần Trì.
Tôi nhớ loáng thoáng đây từng bố đều sống ở nước ngoài, trong nước chẳng còn nào cả.
Vậy nên chắc cũng chẳng chỗ nào để đón Tết.
Tôi gửi tin nhắn cho Trần Trì, nhanh đó, câu trả lời của xác nhận suy đoán của là đúng.
Tôi lập tức tìm một chỗ yên tĩnh gọi điện cho , kể đầu đuôi sự việc một lượt: "Anh thể giúp việc ? Xong việc sẽ mời một chầu trò."
Trần Trì sảng khoái đồng ý ngay.
Chúng hẹn thời gian, Trần Trì xách theo vài túi quà đến tận nhà.
Tôi thừa bố thế nào cũng định bới lông tìm vết, nhưng điều kiện của Trần Trì "đóng gói" vô cùng hảo.
Quả nhiên, thấy Trần Trì bước cửa, mắt bố sáng rực lên.
Thậm chí thằng Hâm còn kinh ngạc chạy lên , ngửa đầu Trần Trì: "Anh trông giống hệt mấy diễn viên tivi ."
Trần Trì hào phóng tự giới thiệu: "Cháu chào chú dì ạ, cháu tên là Trần Trì. Cháu là bạn trai của Lan."
Bố vốn định tỏ vẻ lạnh lùng để bắt bẻ, nhưng đối diện với Trần Trì, họ bắt đầu chuyển sang giọng điệu nịnh nọt.
Tôi nhỏ với : "Anh diện bộ trông cũng dáng đấy chứ."
Không chỉ mặc vest giày da, còn chải chuốt đầu tóc bóng mượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-me-chang-bao-gio-giuc-toi-lay-chong/chuong-4.html.]
Phải công nhận là trông bảnh bao hơn hẳn so với hình ảnh ở công ty thường ngày.
Sau khi xuống, bố bắt đầu tra hỏi một tràng. Trần Trì trả lời trôi chảy chút vấp váp.
Nào là bố làm kinh doanh, định cư ở nước ngoài, mấy căn nhà trả thẳng và vài chiếc xe .
Công việc định, thu nhập xuất sắc.
Thế nhưng cũng luôn, nếu kết hôn chắc chắn sẽ sính lễ. Bởi vì bên nhà tục lệ đó.
Sắc mặt bố khựng , lộ rõ vẻ hài lòng.
Ngồi chơi ở nhà một lát, lấy cớ Trần Trì còn nhiều việc xử lý để đưa đến khách sạn trong trung tâm thành phố.
Ngồi xuống chiếc ghế trong phòng khách sạn, mới thở phào nhẹ nhõm một dài.
Trần Trì đưa cho cốc sữa: "Uống chút , em sợ kìa. Tôi thể hiện cũng tệ đấy chứ, lộ đúng ?"
Tôi gật đầu: "Cảm ơn nhé. À đúng , chỗ quà cáp hết bao nhiêu tiền để chuyển khoản trả cho ."
Trần Trì khẽ : "Có chút tiền lẻ mà em cũng tính toán với ."
"Đều là bạn bè cả, cứ yên tâm . Sau khi nào cần thì cứ gọi, giúp miễn phí."
Tôi đồng hồ, dám nán lâu mà vội vàng chuẩn về nhà.
Bởi vì , về đến nhà chắc chắn sẽ tốn ít công sức để đôi co với .
Quả nhiên, ngay khi bước chân cửa, bố lập tức bày tỏ thái độ đồng ý chuyện của chúng .
"Không tiền sính lễ thì làm mà ? Dù trông cũng khá đấy, nhưng gia đình nuôi con khôn lớn nhường , giờ con hưởng phúc còn nhà chẳng xơ múi đồng nào, thế mà coi ?"
Bố đưa tối hậu thư: "Nhất định sính lễ. Nhìn điều kiện nhà Tiểu Trần cũng khá giả, đòi một triệu tệ chắc cũng là quá đáng nhỉ?"
Tôi bật : "Bố, bố đang đùa đấy ? Người bảo cho là cho, nhưng con thích thế đấy."
Bố tức đến nổ đom đóm mắt: "Mày đúng là đồ tự rẻ rúng bản , làm gì ai kết hôn mà đòi sính lễ?"
Nếu là khác câu , lẽ sẽ nghĩ đó là lời khuyên chân thành của . bố thì .
Ông khó chịu là vì thấy tìm giàu sang để hưởng lạc.
Trong khi họ chẳng vơ vét một xu lợi lộc nào.
Buổi tối, chị dâu bưng một đĩa hoa quả phòng để khuyên nhủ : "Lan , Trần Trì đúng là đấy, nhưng giờ em kết hôn xong sinh con thì việc thăng tiến ở công ty tính ? Chị vẫn thấy sự nghiệp là quan trọng nhất, em cứ yêu đương với , còn chuyện cưới xin thì cứ từ từ hãy tính."
Tôi thừa hiểu, chị còn khuyên chia tay nữa là vì Trần Trì giàu .
Nếu kết hôn ngay, họ sợ sẽ theo nước ngoài về nữa.
Còn nếu chỉ yêu đương, họ vẫn còn cơ hội để bòn rút chút lợi lộc gì đó từ tay Trần Trì.
Tôi gật đầu: "Em , em tự tính toán riêng."
Thấy thái độ của quá đỗi lạnh nhạt, chị dâu liền vội vàng giải thích đủ đường: "Lan , chúng vẫn luôn là chị em đúng ? Chị sẽ hại em , em đừng để bụng mà nảy sinh cách với chị nhé."
Tôi gật đầu qua loa cho xong chuyện.
Chị dâu thêm một lúc nữa : "Chị nghĩ đằng nào hai đứa sớm muộn cũng cưới, là cho chị xin phương thức liên lạc của Trần Trì . Sau việc gì thì cũng dễ liên hệ, đúng em?"