Hạ Nam Chi cúi đầu, chậm rãi lấy điện thoại khỏi túi. Trong gian tĩnh lặng đến mức rõ tiếng kim rơi, chỉ tiếng chuông điện thoại reo vang dồn dập. Ánh mắt thâm trầm của Lục Quân Thâm dán chặt khuôn mặt cô, bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào, khiến bầu khí càng lúc càng trở nên đông đặc.
Hạ Nam Chi màn hình đang sáng, ngón tay khẽ vuốt nhẹ để bắt máy.
"Alo..."
Lục Quân Thâm cúi đầu điện thoại của . Cuộc gọi gọi vẫn đang ở trạng thái chờ nhạc chuông, nhưng điện thoại của Hạ Nam Chi kết nối và phát tiếng của ở đầu dây bên .
lúc , Mạnh Chu lấy chiếc điện thoại đang rung trong túi , vẫy vẫy về phía Lục Quân Thâm: "Thưa Lục tổng, ngài vẫn còn nghi ngờ của Tùy Tùy ?"
Lục Quân Thâm cau mày. Mạnh Chu lập tức cúp máy, điện thoại của cũng báo bận, yêu cầu gọi .
"Mẹ ơi!"
Tùy Tùy đưa xuống lầu. Vừa thấy Mạnh Chu, cô bé liền xòe đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm, lon ton chạy về phía cô. Mạnh Chu xổm xuống đón lấy Tùy Tùy, nhưng nghiêm mặt mắng nhẹ cô bé vì tội tự ý bỏ , sang với Lục Quân Thâm: "Lục tổng, xin phép đưa Tùy Tùy về . Cảm ơn ngài trông nom cháu."
Tùy Tùy vẫy tay chào : "Tạm biệt chú Lục, tạm biệt dì xinh , tạm biệt chú Giang ạ."
Mạnh Chu nhanh chóng rời cùng Tùy Tùy. Lục Quân Thâm lặng im, sắc mặt lắm. Chẳng lẽ thực sự nghi ngờ sai ? Sự lưỡng lự giữa việc tin và tin khiến bực bội giơ tay day nhẹ sống mũi.
Hạ Nam Chi thấy Tùy Tùy đưa an thì thở phào nhẹ nhõm. Lục Quân Thâm sẽ bao giờ ngờ cô tới hai điện thoại. Trước khi bước nhà, cô kịp đăng nhập tài khoản máy của Mạnh Chu để đề phòng bất trắc. May mà cô cẩn thận, nếu hôm nay lộ tẩy .
Cô sang : "Còn chuyện gì nữa ? Nếu xin phép ."
"Chuyện của cô vẫn xong, định ?" Giọng Lục Quân Thâm còn lạnh hơn cả lúc nãy.
Thái dương Hạ Nam Chi giật giật: "Anh còn cái gì nữa?"
Lục Quân Thâm bất ngờ dậy, từng bước tiến sát về phía cô. Hạ Nam Chi cảnh giác lùi : "Anh định làm gì? Này, ..."
Trái tim cô thắt khi đột ngột vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh gần: "Cô vụ phá hoại đêm qua khiến chi mười triệu tệ để bồi thường cho cô ?"
"Mười triệu tệ?!" Hạ Nam Chi trợn tròn mắt. Sự việc gì mà thiệt hại khủng khiếp đến thế?
"Ý là ?"
"Danh tiếng của cô tổn hại, cô định giải thích thế nào với nhà họ Hứa? Hay cô nghĩ cứ đây hét mặt là xong? Cô tưởng con gái cả nhà họ Hứa dễ bắt nạt thế ?"
Hạ Nam Chi sững sờ. Hóa "ông con trai" quý t.ử của cô giở trò và khiến cô gánh khoản nợ mười triệu tệ . Cô làm việc quần quật 5 năm qua còn kiếm nổi con đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-chong-giu-con-moi-biet-anh-yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-32-tuy-tuy-va-ha-nam-chi-co-cung-mot-vet-bot.html.]
"Anh...!" Hạ Nam Chi định phản kháng theo bản năng, nhưng Lục Quân Thâm dùng tay siết chặt eo cô, khống chế : "Cho xem cơ thể cô, mười triệu coi như xóa nợ."
Anh cái gì cơ? Hạ Nam Chi sững sờ đến mức quên cả chống cự. Lục Quân Thâm lôi cô thang máy, đưa thẳng lên tầng hai. Đến lúc cô mới nhận tính chất nghiêm trọng, vùng vẫy dữ dội: "Lục Quân Thâm, thả !"
Anh phớt lờ lời la hét, đẩy cô phòng khóa trái cửa với một tiếng "tách" khô khốc. Anh ép cô tường, tay vươn định x.é to.ạc quần áo cô.
"Lục Quân Thâm, điên !" cô hét lên, hai tay giữ chặt lấy vạt áo.
"Cô định trả nợ ?" Lục Quân Thâm túm lấy gáy cô, gằn giọng: "Vậy thì nhất cô nên nộp đủ mười triệu ngay lập tức, nếu sẽ giao cô cùng bằng chứng phá hoại cho nhà họ Hứa xử lý."
Hạ Nam Chi mím chặt môi, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi. Cô hiểu nổi tại đột ngột trở nên mất kiểm soát như .
"Mười triệu để đổi lấy một xem, Hạ Nam Chi, quá đề cao cô đấy."
Lục Quân Thâm lạnh lùng cô. Mặt cô tái nhợt, mắt đỏ hoe vì uất ức. nương tay, tiếp tục kéo mạnh cổ áo cô. Cô tuyệt vọng che chắn nhưng sức lực phụ nữ địch . Chiếc áo mỏng xé rách, để lộ xương quai xanh tinh tế và bờ vai trắng ngần.
Lục Quân Thâm xuống. Bờ vai cô mịn màng, bất kỳ vết bớt vết sẹo nào. Anh khẽ nhíu mày — đây rõ ràng kết quả tìm kiếm. Khi định vươn tay cởi nốt phần còn , Hạ Nam Chi bất ngờ dồn sức tát mạnh mặt .
Chát!
Tiếng tát vang lên chói tai trong căn phòng yên tĩnh. Lục Quân Thâm sững , cú tát khiến khựng ngay lập tức. Tay Hạ Nam Chi vẫn còn run rẩy, một bên áo rách tả tơi, ánh mắt đỏ rực : "Lục Quân Thâm, đang làm gì ? Anh điên ?"
Lục Quân Thâm cau mày. Với tư cách là đại thiếu gia nhà họ Lục, chủ tịch tập đoàn Lục Thị, ai nấy đều kiêng dè . Đây là đầu tiên trong đời khác tát mặt.
Anh mím chặt đôi môi mỏng, cô với ánh mắt đầy giận dữ. một hồi lâu, cuối cùng cũng buông cô , đặt tay lên bàn, cúi đầu cố gắng trấn tĩnh. Điều duy nhất xác nhận là liệu vai cô vết bớt hình lưỡi liềm giống Tùy Tùy . Năm xưa từng kỹ cơ thể cô nên hề .
Hôm nay, thừa nhận quá nóng nảy. quan tâm cô giận cô hận.
Hạ Nam Chi dùng mảnh áo rách che thể. Quần áo mùa hè vốn mỏng, lúc cô cảm thấy vô cùng nhục nhã và bất an. Cô thầm nguyền rủa trong đầu định mở cửa bỏ chạy.
"Tôi cho phép cô ." Giọng lạnh lùng của vang lên.
Hạ Nam Chi khựng : "Nếu còn dám động , sẽ gọi cảnh sát!"
Lục Quân Thâm cô chằm chằm: "Chúng vẫn là vợ chồng hợp pháp. Cho dù tối nay ngủ với cô, cô gọi cảnh sát cũng vô ích thôi."
Hạ Nam Chi hít một sâu: "Anh hổ ?"
Lục Quân Thâm xoa xoa bên má vẫn còn đau rát, lạnh lùng hỏi ngược :
"Bị cô đ.á.n.h thế , còn gì để mà hổ nữa? Cô định tự cởi ?"