Đồng loạt sang chỉ trích .
Từng việc từng việc một đột ngột hiện về trong ký ức.
Tôi nhận con trai đồng cảm với .
Nó bây giờ chẳng bằng một miếng xá xíu.
Lời của con trai như một gáo nước lạnh dội thẳng .
Tôi như rơi hầm băng.
Nhìn những ánh mắt chỉ trích xung quanh, lạnh:
"Tôi lý lẽ ?
Được, , lắm."
Chát——
Tôi vung tay tát thẳng mặt con trai: "Thế mới gọi là lý lẽ!"
Không gian im lặng trong vài giây.
Con trai ôm mặt gào lên đau đớn.
Con dâu đầy giận dữ:
"Mẹ, điên , thể vì chia tiền của bà nội mà trút giận lên con trai , lú lẫn !"
Chồng đặt mạnh chén xuống bàn, chau mày gắt gỏng:
"Chu Linh, em quậy cái gì thế?
Hết mắng đến đ.á.n.h con?
Có ai làm bề như em ?
Con cái đều ở đây cả, bảo em làm chút việc của phận dâu con mà em kêu khổ than mệt."
"Em lấy tư cách gì mà chê cho ít tiền?
Nhà ai con dâu chăm sóc bố chồng mà đòi tiền hả?
Em còn hổ ?!"
Anh càng giọng càng to.
Tôi tức đến run .
Lúc , cộp một cái——
Đầu gối đau nhói.
Chiếc xe đồ chơi trong tay đứa cháu nội 5 tuổi ném trúng chân , nó òa lên nức nở: "Đói, con đói quá hu hu hu..."
chồng nãy giờ im lặng quan sát cuối cùng cũng lên tiếng, mặt đầy vẻ xót xa "ối chao" một tiếng.
Bà vẻ tội nghiệp: "A Linh , con tiền thì cho, con đừng cố ý bỏ đói chắt trai của chứ."
Cả căn phòng đầy căm phẫn, cứ như thể là một tội nhân tày trời.
Đôi bàn tay run rẩy của chồng định thò cái túi ở đầu giường thì tay chồng ấn .
"Mẹ, đừng chiều hư cô , cô mà dám để mặc đứa trẻ đói, con sẽ để yên !"
Chị chồng bên cạnh đẩy một cái: "Chị dâu thôi đừng gây chuyện nữa, mau nấu cơm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bo-chong-da-giup-toi-trung-tri-me-chong-doc-doan/chuong-2.html.]
"Các tay ?"
Tôi khẩy, nhúc nhích.
Con trai trợn tròn mắt: "Mẹ, ý là ?
Chẳng từ đến giờ đều là nấu cơm ?"
Tôi dậy bước cửa, đặt cái chuông gọi xuống bên cạnh:
"Bố con nấu cơm, cô con thì lười, nhưng con trai , năm nay con 28 tuổi, vợ con 26 tuổi, là tay chân mà cần một già nửa đời như mỗi ngày cơm bưng nước rót, chăm con cho các ?"
"Đứa trẻ là các con đẻ chứ , giúp việc nhà !
Cho dù là giúp việc thì lương mỗi tháng cũng ít nhất 10 nghìn tệ!"
"Mẹ cống hiến cho cái nhà bao nhiêu năm qua, nhận một lời t.ử tế mà còn coi là sự hy sinh hiển nhiên, các giống như lũ đỉa gớm ghiếc, bám lấy mà hút máu."
"Sau các thích thế nào thì thế , quản nữa!"
Tôi mở cửa bước ngoài.
Chưa mấy bước, phía vang lên giọng mỉa mai của chị chồng: "Nói cũng chỉ vì tiền, Chấn Phong , rơi hũ tiền ."
Con trai vội vàng gọi một tiếng .
Chồng quát :
"Chu Linh!
Cả nhà trông chờ và con trai kiếm tiền, em ở nhà hưởng phúc còn gì hài lòng, bảo làm chút việc , Chu Linh, em còn quậy nữa là chúng ly hôn đấy!"
"Ly hôn thì ly hôn!"
Tôi đầu mà hét lớn một câu: "Cái loại phúc , tự mà hưởng!"
Phía truyền đến tiếng van xin, lóc giả tạo của chồng, hòa lẫn với tiếng phàn nàn của con trai và con dâu, hỗn loạn thành một đoàn.
Cánh cửa lưng đóng sầm một tiếng, ngăn cách những âm thanh ồn ào .
Thế giới bình yên .
Tôi hít một thật sâu, vững vàng bước .
Lên lầu thu dọn vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân, kéo vali thẳng cửa chính.
Con dâu chạy đến chặn mặt :
"Mẹ, chấp nhặt với bố và mấy đàn ông đó làm gì, họ thì gì nỗi vất vả của phụ nữ chúng , mà thì tối nay ở , đêm đông giá rét thế nguy hiểm lắm."
Nó khựng một chút: "Vả bao nhiêu năm nay đều chịu đựng , thì nhẫn nhịn thêm chút nữa thôi, coi như vì cháu nội của , Tiểu Đồng còn nhỏ thế ..."
"Con đều là vì cho thôi."
Thấy nó, nó vội vàng bồi thêm một câu.
Nhìn ánh mắt mong chờ của nó, bật .
Đây mà là vì cho , rõ ràng là sợ thì công việc giúp việc của cả gia đình sẽ đổ hết lên đầu nó.
Tôi gạt bàn tay đang níu lấy vali của nó , nhạt: "Cái phiền con lo lắng, thiếu chỗ để ."
"Để cô !"
Giọng trầm đục đầy kìm nén của chồng vang lên từ phía .
"Hừ, xem cô cô thế cô, thể !"