Biệt Thự Có Ma - CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2026-02-25 12:21:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ghé sát , dùng giọng chỉ hai chúng thấy , rõ ràng và chậm rãi từng chữ một:

 

"Chồng ơi, đừng sợ. Anh xem, làm gì m.á.u . Là bệnh . Bệnh... nặng."

 

7

 

Từ đêm đó, thế cuộc xoay vần.

 

Triệu Thành trở nên "nhạy cảm" hơn cả . Anh luôn thấy tiếng bước chân gác mái, ngửi thấy mùi thối rữa, thấy bóng đen luồn lách nơi góc tường.

 

Anh dám ở nhà một , ban đêm ở bên mới ngủ , thậm chí bắt đầu xuất hiện những "triệu chứng" tương tự như đây - chỉ chỗ gì mà hét lên, hoặc đột nhiên chuyện với khí.

 

Còn thì dần dần "khỏe ".

 

Tôi còn dễ dàng "gặp ma" nữa, cảm xúc cũng trở nên định. Tôi bắt đầu an ủi , giống như cách từng đối xử với , bưng nước cho , khuyên "thả lỏng", bảo rằng "tất cả đều là ảo giác".

 

Mỗi ngày, vẫn chuẩn "vitamin" cho , uống chúng. Dưới sự xúc tác của nỗi sợ hãi chân thực và t.h.u.ố.c men, d.ư.ợ.c hiệu đó đủ để khiến thần kinh vốn mong manh của từng bước đến sự sụp đổ .

 

Anh trở nên nóng nảy, dễ cáu gắt, thỉnh thoảng sẽ đập phá đồ đạc mà dấu hiệu báo , thỉnh thoảng rơi trạng thái đờ đẫn, miệng liên tục lẩm bẩm " ma", "cô đến ". Đáy mắt đầy tia máu, gầy rộc hẳn , khác xa với chồng trai, điềm tĩnh .

 

Cuối cùng, sụp đổ nắm chặt lấy cánh tay , nước mắt nước mũi giàn giụa cầu xin: "Hạ Hạ! Chúng ! Lập tức rời khỏi đây! Căn nhà cần nữa! Tiền cũng cần nữa! Cầu xin em, đưa !"

 

Tôi đàn ông từng đùa giỡn trong lòng bàn tay , nay hèn mọn như bụi đất, lòng là một vùng hoang vu lạnh lẽo.

 

Tôi nhẹ nhàng gạt tay , giọng điệu dịu dàng nhưng ánh mắt mang sự bình tĩnh cho phép nghi ngờ: "Chồng ơi, đừng mấy lời ngốc nghếch nữa. Anh bệnh nặng như thế, thể tùy tiện rời ? Ở đây chính là nơi nhất để 'chữa bệnh' cho . Em sẽ luôn ở bên , cho đến khi 'khỏi bệnh'."

 

Ánh sáng trong mắt tắt ngấm , chỉ còn sự tuyệt vọng xám xịt.

 

8

 

Triệu Thành chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt nghiêm trọng, kèm theo hoang tưởng hại và ảo giác mạnh mẽ. Trong một "phát bệnh", cố gắng tấn công nhân viên quản lý đến "kiểm tra" và cưỡng chế đưa bệnh viện tâm thần.

 

Ngày đưa viện, bám chặt lấy cửa xe, dùng hết sức lực cuối cùng gào thét với : "Thẩm Hạ! Là cô! Là cô giở trò! Thuốc đó! Những con ma đó! Đều là cô!"

 

Tôi mặc bộ váy lịch sự, ánh mặt trời, nước mắt đầy mặt lóc với bác sĩ: "Bác sĩ, ông xem ... bắt đầu năng bậy bạ ... yêu như thế, thể vu khống như chứ..."

 

Bác sĩ cảm thông thở dài, hiệu cho hộ lý tăng thêm liều lượng t.h.u.ố.c an thần.

 

Cánh cửa sắt dày và nặng chậm rãi đóng ánh tuyệt vọng của .

 

Sau , bán căn biệt thự đó . Lúc làm thủ tục xử lý di sản, mới công ty của Triệu Thành vốn dĩ là một cái vỏ rỗng, ngay từ đầu tiếp cận là vì tiền của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/biet-thu-co-ma-ldme/chuong-6.html.]

 

Tôi đến bệnh viện tâm thần thăm một . Anh mặc áo bó dành cho bệnh nhân, cuộn tròn trong góc phòng, ánh mắt trống rỗng, lầm bầm tự một với khí, lúc thì lóc, lúc thì hét lên.

 

Tôi trong, chỉ ngoài cửa sổ lặng lẽ quan sát một lát.

 

Ánh nắng rơi khuôn mặt trắng bệch tiều tụy của , song chiếu đôi mắt nỗi sợ hãi và hoang tưởng chiếm giữ .

 

Tôi rời , hề ngoảnh đầu .

 

"Con ma" trong biệt thự tan biến.

 

"con ma" trong lòng một sẽ theo cả đời, cho đến tận nơi sâu thẳm nhất của địa ngục.

 

9

 

Tô Vận - bạn của sắp kết hôn, chỉ vì một câu đùa bâng quơ của rằng chỉ còn cô độc, cô xin nghỉ phép đám cưới một tháng để âm thầm đến thành phố của tìm , cho một bất ngờ.

 

Đáng lẽ một ngày nào đó, lúc tan làm, ngay khoảnh khắc bước khỏi cửa công ty, sẽ phát hiện bất ngờ dành riêng cho một , đó ngẩn tại chỗ một lúc lao lên phía , chúng ôm chầm lấy , cùng , cùng .

 

Sau đó sẽ : "Đồ ngốc, ở nhà chuẩn đám cưới cho , đến đây làm gì?"

 

sẽ đáp : "Vì yên tâm về Hạ Hạ bé nhỏ của mà, cô mới cô độc , chỉ cần cô cần mặt ngay!"

 

Sau đó, khi chúng cùng về căn nhà thuê của , chồng sắp cưới của cô gọi điện tới, giả vờ giận dỗi lên án hành vi trọng bạn khinh chồng của cô , còn sẽ đắc ý với rằng: "Hừ, cướp Vận Vận , chỉ là hầu của cô thôi, mới là chân ái của cô !"

 

Đáng lẽ như chứ.

 

c.h.ế.t , c.h.ế.t đường đến tìm để cho bất ngờ.

 

gạch rơi trúng đầu mà c.h.ế.t.

 

Nơi cô c.h.ế.t chỉ cách công ty một con phố. Chỉ một con phố thôi mà. Chỉ thiếu một chút nữa thôi là thể thấy bất ngờ của .

 

Sao khéo gạch rơi trúng thế chứ?

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu

 

10

 

Lúc đầu, chỉ thấy bạn mạng , song kẻ ném gạch đó chỉ vì kiếm tiền nên cảm thấy xã hội bất công với , tìm cái c.h.ế.t.

 

Mày c.h.ế.t thì mày mà c.h.ế.t , treo cổ, nhảy sông, uống t.h.u.ố.c trừ sâu, uống t.h.u.ố.c ngủ, cũng , mày mà c.h.ế.t một chứ!

 

Loading...