An Hòa để dấu vết tránh né sự gần gũi của tên đàn ông ch.ó c.h.ế.t,
"Là tên chồng cũ tra nam đó dùng gạt tàn đập."
Cô Thẩm Trú lo lắng cho , liền nhẹ nhàng chuyển chủ đề, " qua , em chỉ gãy xương nhẹ, cần lo lắng."
"Trú sir, về sớm . Lục Xương
Nguyên lão già đó bỏ tiền lớn mua chuộc gián điệp, giăng một mạng lưới tình báo khổng lồ ở Thượng
Kinh."
"Em cần về cắt đứt dòng tiền của , khiến những gián điệp mà mua chuộc đều phản bội."
Trước mặt Phó Cảnh Hành, An Hòa hề che giấu kế hoạch của .
Ngay từ tối qua, khoảnh khắc cha con Lục Xương Nguyên đẩy cô và Kim Lợi Lợi chỗ c.h.ế.t, cô tuyên chiến với nhà họ Lục .
Trận chiến , định sẵn hai bên sẽ ngừng nghỉ cho đến c.h.ế.t!
"Yên tâm, đẩy nhanh tiến độ . Chậm nhất là tháng , sẽ về nước. Khi đó chúng sẽ vốn để đối đầu với tập đoàn Lục thị."
Sau khi Thẩm Trú và An Hòa liên thủ tiêu diệt Huyết Minh, cầm tiền An Hòa kiếm từ nghề sát thủ, ở G quốc khổ tâm kinh doanh các loại hình kinh doanh.
Anh vốn sinh trong gia đình kinh doanh, nếu làm cảnh sát, sớm kinh doanh gia đình .Vậy mà chỉ trong vài năm ngắn ngủi, biến vốn ban đầu An Hòa đưa cho thành vô .
Giờ chỉ còn công việc dọn dẹp cuối cùng, thể mang theo vốn dồi dào về nước, quyết chiến một mất một còn với tập đoàn Lục thị.
Thẩm Trú trò chuyện với An Hòa vài câu, khi cúp điện thoại còn đặc biệt dặn dò An Hòa:
"Tránh xa chồng cũ của cô một chút, là lương nhân của cô."
An Hòa định gật đầu đồng ý, Phó Cảnh Hành lạnh lùng lên tiếng, "Tôi và Tiểu Hòa vẫn ly hôn! Cô vẫn là vợ danh chính ngôn thuận của —"
Không đợi hết lời, An Hòa vội vàng cúp điện thoại.
, cô lạnh lùng , "Anh còn chuyện gì ? Nếu thì mời rời ."
Phó Cảnh Hành chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Cô nên giải thích cho đàn ông đó là ai , Phó phu nhân?"
An Hòa cái danh Phó phu nhân chọc , cô nhắc nhở: "Chúng ký thỏa thuận ly hôn —"
"Quốc hội bác bỏ đơn ly hôn." Phó Cảnh Hành lạnh lùng ngắt lời.
An Hòa sững sờ, đó nhạo:
"Tại ?"
Đa thành viên Quốc hội đều là của Phó Cảnh Hành, họ gan bác bỏ đơn ly hôn, trừ khi sự chỉ đạo của Phó Cảnh Hành.
Cô chằm chằm đôi mắt tưởng chừng dịu dàng của , ý vị châm chọc càng đậm:
"Biết là ngài X, phát hiện giá trị của , cảm thấy ly hôn với còn đáng giá nữa, nên níu kéo ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bi-tong-thong-ly-hon-toi-ve-ke-vi-ngai-vang/chuong-108-my-ky-cung-khong-de-dang-em-khong-the-nhuong-co-ay-sao.html.]
"Đương nhiên !" Phó Cảnh Hành thực sự sống với An Hòa.
"Vậy Lục Mỹ Kỳ của thì ? Anh định để cô làm tiểu tam, để con của hai làm con riêng công nhận ?"
An Hòa bỗng nhiên hiểu tại Lục Mỹ Kỳ sáng sớm sai tên mũi đỏ đến làm cô ghê tởm.
"Tiểu Hòa—" Phó Cảnh Hành chịu nổi giọng điệu châm chọc của cô.
Anh cố gắng nắm tay An Hòa, nhưng cô tránh .
Anh thở dài, "Thật em cần ác ý lớn như với Mỹ Kỳ và đứa bé, họ sẽ ảnh hưởng đến vị trí của em, cũng sẽ can thiệp cuộc sống của chúng ."
Phụt! An Hòa tức giận bật !
Lục Mỹ Kỳ và Lục Xương Nguyên chỉ vì ngài X đồng ý tổng thống ly hôn, mà truy sát cô và Kim Lợi Lợi đến cùng.
Phó Cảnh Hành họ sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ?
Cô chỉ vị trí cửa, "Cửa ở đằng , thong thả tiễn."
Thấy Phó Cảnh Hành cau mày bất động, ánh mắt của An Hòa đột nhiên trở nên sắc bén, "Đừng ép đá ngoài."
Phó Cảnh Hành thở dài, "Mỹ Kỳ mang thai, trầm cảm sinh, em thể nhường cô một chút ? Chỉ cần đợi cô sinh con an —"
"Cút!" Sự kiên nhẫn của An Hòa đạt đến giới hạn.
"Được , nhắc đến cô nữa." Phó Cảnh Hành mở chiếc bàn nhỏ bên giường bệnh, đổ hết canh xương và cháo nóng mà mang đến và sắp xếp gọn gàng.
"Chưa ăn sáng ? Để đút cho em!"
Phó Cảnh Hành An Hòa chăm sóc ba năm, bây giờ chỉ chăm sóc An Hòa thương thật .
cô ngửi thấy mùi canh xương, liền nhớ đến vẻ mặt ngông cuồng của Lục
Cửu khi sáng nay đến khiêu khích, dày cô cuộn lên một trận buồn nôn!
Thế mà Phó Cảnh Hành còn gắp một miếng sườn mềm nhừ đặt lên cháo múc sẵn, cứ thế đưa đến miệng An Hòa đút, "Miếng xương là đầu bếp dậy sớm hầm từ sáng—"
Giây tiếp theo, An Hòa hất tay Phó Cảnh Hành .
Thìa rơi xuống đất, cháo vương vãi khắp nơi.
Phó Cảnh Hành tức giận, chỉ nghĩ cô đang giận vì chuyện Lục Mỹ
Kỳ, tìm một cái thìa khác múc cháo, chuẩn tiếp tục đút cho cô.
An Hòa thể chịu đựng
nữa, hất tất cả thức ăn bàn nhỏ xuống đất!
Cô ngẩng mắt lên, đôi mắt đỏ hoe liếc , "Tôi bảo cút, hiểu tiếng ?"