Cho đến khi Thẩm Thanh Thu bước đến gần, mới vội vàng phản ứng , nhiệt tình và kính cẩn đón chào, “Cô Thẩm, cô đến .”
Thẩm Thanh Thu khẽ gật đầu, cô quanh.
Mắt quản lý đảo nhanh một vòng, “Tần lão gia đang ở phòng VIP, đưa cô qua đó ngay nhé?”
Thẩm Thanh Thu , sững .
Cô ngờ ông ngoại ở đây hôm nay.
Khóe miệng cô nở một nụ lịch sự nhưng xa cách, “Không cần, hẹn khác.”
Nói , cô bước lên một bước, dường như nghĩ đến điều gì, quên dặn dò quản lý bên cạnh, “Đừng với bất cứ ai là đến đây.”
“Vâng, cô yên tâm.”
Thẩm Thanh Thu tự cho rằng chuyện làm ai , nhưng tâm phúc bên cạnh Lục lão gia sớm kể điều thấy tai Lục lão gia.
“Ý là, quản lý của Cổ Minh Các đích đón cô ?!” Lục lão gia đặt chén xuống, đột ngột ngước mắt quản gia bên cạnh.
“Tuyệt đối là thật.” Quản gia quan sát vẻ mặt của Lục lão gia, trầm ngâm một lát tiếp, “Trông dáng vẻ của cô Thẩm, hai dường như là quen cũ, tiếc là quá xa nên thấy cuộc chuyện của họ.”
Nghe , Lục lão gia nheo mắt , ánh mắt thâm trầm chằm chằm chén trong tay.
Cổ Minh Các là nơi nhiều quan chức và quý tộc ở Hải Thành thích lui tới để thư giãn và thưởng , cũng là nơi thể hiện khí chất phi thường của .
Những năm gần đây, bao nhiêu quán ở Hải Thành thành lập, nhưng chỉ Cổ Minh Các là luôn vững vàng.
Điều đó đủ chứng tỏ ông chủ Cổ Minh Các thực lực hùng hậu.
Cũng chính vì vị thế hàng đầu của Cổ Minh Các ở Hải Thành hiện nay, quản lý ở đây tự nhiên cũng kiêu ngạo hơn, sẽ dễ dàng đón tiếp.
Việc bây giờ cung kính với Thẩm Thanh Thu như , quả thực khiến khó hiểu.
Lúc , tiếng bước chân dần rõ ràng hơn từ phía cửa.
“Cậu ngoài .” Lục lão gia hồn, liếc quản gia, “Không sự cho phép của , cho bất cứ ai .”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bi-bo-roi-vao-ngay-cuoi-toi-duoc-tong-tai-hang-ty-chieu-chuong-tham-thanh-thu-pho-dinh-tham/chuong-402-qua-thuc-khien-nguoi-ta-kho-hieu.html.]
Sau khi quản gia bước ngoài, ngạc nhiên khi gặp Thẩm Thanh Thu đang chuẩn bước cửa.
Anh khẽ cúi đầu, cung kính gọi một tiếng, “Cô Thẩm.”
“Lục lão gia ở bên trong?”
“Lão gia đợi cô lâu .”
Nói , quản gia nghiêng , nhường lối ở cửa.
Thẩm Thanh Thu khẽ điều chỉnh thở, bước phòng riêng.
Lục lão gia đang ngay ngắn bàn , thấy bóng dáng Thẩm Thanh Thu, mặt nở một nụ hiền từ, “Con đến .”
“Không ông gọi cháu đến ?” So với nụ hiền từ của Lục lão gia, Thẩm Thanh Thu tỏ lạnh lùng hơn nhiều.
Cô đặt chiếc túi xuống, chỗ bên cạnh, cúi đầu đồng hồ đeo tay, “Ông gì thì thẳng .”
Lục lão gia thấy lời và hành động của cô đều tràn đầy sự lạnh nhạt, xa cách, khỏi lắc đầu thở dài.
Cuối cùng, ông đưa túi tài liệu bên cho Thẩm Thanh Thu, “Con giữ cái .”
Thẩm Thanh Thu cúi xuống túi tài liệu mặt, do dự nửa giây đưa tay nhận lấy.
Nhìn thấy giấy chuyển nhượng cổ phần trong tay, khóe môi cô nở một nụ lạnh lùng, ẩn ý.
Cô đặt đồ xuống bàn, dựa , bắt chéo chân, thong thả sửa sang cổ tay áo, “Ông mặt hòa giải cho họ ?”
“Nợ của con cái, cuối cùng cũng trả thôi, đúng ?” Lục lão gia : “Bao nhiêu năm nay con hết lòng với nhà họ Lục, nhưng họ hết đến khác gây khó dễ cho con, kết cục của Lục Yên hôm nay là đáng đời.”
Thẩm Thanh Thu , lông mày nhếch lên, nhưng cô vội vàng mở lời, mà kiên nhẫn chờ Lục lão gia hết phần còn .
Với sự hiểu của cô về Lục lão gia, ông gặp riêng cô, chắc chắn chỉ để đưa tờ giấy chuyển nhượng cổ phần .
Trước đây, cô che mắt bởi vẻ ngoài yêu thương giả tạo của Lục lão gia, đến nỗi nhận sự giả nhân giả nghĩa và lợi dụng của ông, giờ đây khi trải qua hết chuyện đến chuyện khác, cô hiểu rõ, tương lai của nhà họ Lục mới là điều quan trọng nhất đối với Lục lão gia.
Vì điều đó, ông thể hy sinh tất cả, trả giá tất cả.
Quả nhiên, giây tiếp theo cô thấy Lục lão gia thong thả : “Nghe A Trác , trong tay con một đoạn ghi âm?”