Bảo Bảo Xuyên Tới Năm Đại Hạn - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-03-20 01:11:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện · Tô Cẩn Lâm và Tô Cẩn Huyên: Xảo tư công phường, dị vực tri âm
Công phường của Công bộ luôn tràn ngập mùi gỗ bào và kim loại. Ánh nắng hè gay gắt xuyên qua giếng trời rọi xuống, chiếu lên đầy bàn những bản vẽ và linh kiện, khiến khuôn mặt Tô Cẩn Lâm càng thêm tập trung. Chàng đang xổm đất, tay cầm một chiếc đục nhỏ, cẩn thận mài giũa một bộ phận gỗ – đó là linh kiện then chốt của cối xay nước cải tiến, phiên bản luôn mòn do gỗ đủ cứng, dùng bao lâu. Chàng thức trắng ba đêm liền trong công phường, thề giải quyết vấn đề nan giải .
Tô Cẩn Lâm là Công bộ Thượng thư của Đại Lệ, càng là một thiên tài công tượng lừng danh gần xa. Từ việc cải tiến nông cụ đến xây dựng các thiết thủy lợi, đôi tay dường như thể điểm đá thành vàng. Chỉ là tính cách quá trầm lặng, hễ động đến công việc công tượng là quên cả thời gian, ba bữa thường qua loa đại khái. Nếu ngự trù trong cung đúng giờ đưa điểm tâm đến, e rằng sẽ biến công phường thành nhà.
“Lục ca, ca cứ thức khuya thế , cẩn thận Tam ca xách hòm t.h.u.ố.c đến bắt ca bồi bổ cơ thể đấy!”
Giọng thanh thoát mang âm điệu dị vực từ cửa công phường truyền đến. Tô Cẩn Lâm ngẩng đầu, liền thấy Tô Cẩn Huyên mặc một bộ cẩm bào thêu hoa văn dị vực, tay xách hai hộp thức ăn, thong thả bước . Chàng từ Tây Vực sứ trở về, mặt vẫn còn vương bụi đường lữ, nhưng vẫn rạng rỡ, như một làn gió mát lành, lập tức xua tan khí nặng nề trong công phường.
Tô Cẩn Huyên là Thất ca của Tô gia, một thiên tài ngôn ngữ bẩm sinh, tinh thông nhiều thứ tiếng. Mấy năm nay, theo sứ đoàn khắp các nước lân cận, chỉ ký kết nhiều minh ước thông thương cho Đại Lệ, mà còn mang về ít kỳ trân dị bảo của dị vực. Chàng hiểu rõ tính khí của Tô Cẩn Lâm nhất, khuyên trực tiếp tác dụng, liền đặt hộp thức ăn lên bàn, vén nắp: “Ta mang bánh nho khô từ Tây Vực về, còn hạnh nhân mật ong ca thích nhất, ca ăn lót , sẽ cho ca một thứ ho.”
Tô Cẩn Lâm đặt đục xuống, đến bên bàn, cầm một miếng bánh nho khô nhét miệng – ngọt mà ngấy, còn mang hương vị nắng gió Tây Vực, quả thật hợp khẩu vị hơn điểm tâm của ngự trù. Chàng ăn, Tô Cẩn Huyên: “Thứ gì ho?”
“Ca theo .” Tô Cẩn Huyên kéo cổ tay , ngoài công phường, “Lần ở núi Côn Luân của Tây Vực, phát hiện một loại gỗ gọi là Thiết Hoa Mộc, cứng rắn đến mức thể sánh ngang với đồ sắt, sợ ngâm nước. Ta đoán ca cải tiến cối xay nước sẽ dùng đến, nên mang mấy khối về.”
Hai đến đất trống bên ngoài công phường, nơi đó chất mấy khối gỗ cao nửa , vỏ ngoài màu nâu sẫm, sờ lạnh lẽo cứng rắn. Mắt Tô Cẩn Lâm lập tức sáng lên, đưa tay gõ khối gỗ, phát tiếng “đùng đùng” thanh thúy, còn chắc chắn hơn cả gỗ nan dùng đây. Chàng lập tức xổm xuống, dùng móng tay cào nhẹ lên bề mặt gỗ, chỉ để một vết cạo nông, kích động đến mức giọng cũng run rẩy: “Loại gỗ … chính xác thể làm trục xe nước! Gỗ nan đây luôn ngâm nước mục nát, nó , cối xay nước ít nhất thể dùng thêm mười năm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bao-bao-xuyen-toi-nam-dai-han-jtfa/chuong-98.html.]
“Ta ca sẽ dùng mà.” Tô Cẩn Huyên tảng đá bên cạnh, như một đứa trẻ phát hiện đồ chơi mới mà nghiên cứu gỗ, đáy mắt tràn ngập ý , “Thủ lĩnh bộ lạc Tây Vực , loại gỗ ở chỗ họ dùng để làm bè vượt sông, cho dù ngâm sông nửa năm cũng hỏng. Ta nghĩ ca vẫn luôn cải tạo cối xay nước, nên mang thêm mấy khối về, còn bảo công tượng giúp gọt thành hình dáng đại khái, để ca đỡ tốn công.”
Tô Cẩn Lâm gì, nhưng âm thầm cầm một khối Thiết Hoa Mộc, xoay công phường – giờ đây trong đầu là làm để biến khối gỗ thành trục xe, ngay cả bánh nho khô trong tay cũng quên ăn. Tô Cẩn Huyên bất lực mỉm , theo công phường, giúp sắp xếp các bản vẽ bàn: “Ca đừng vội, ăn hết điểm tâm , còn mang rượu nho Tây Vực về, giải mệt đấy.”
Mấy ngày đó, trong công phường luôn bóng dáng hai . Tô Cẩn Lâm chuyên chú mài giũa trục xe Thiết Hoa Mộc, Tô Cẩn Huyên thì bên cạnh, giúp sắp xếp linh kiện, kể cho những chuyện thú vị ở Tây Vực – kể về vũ điệu lửa trại của thủ lĩnh bộ lạc, kể về côn trùng phát sáng trong sa mạc, kể về chuyện hổ khi dùng tiếng dị vực để mặc cả với thương nhân. Tô Cẩn Lâm ít , nhưng sẽ chăm chú lắng , thỉnh thoảng gặp từ dị vực hiểu, còn dừng tay , ngẩng đầu hỏi một câu “Đó là ý gì”.
Vào ngày cối xay nước chạy thử, các quan viên Bộ Công đều đến. Tô Cẩn Lâm đích lắp đặt trục xoay bằng gỗ thiết hoa mộc, theo dòng nước đẩy, cối xay nước từ từ xoay tròn. Trục xoay hề kẹt một chút nào, trơn tru hơn phiên bản nhiều. Các quan viên vây quanh khen ngợi, nhưng Tô Cẩn Lâm lặng lẽ lùi sang một bên, Tô Cẩn Huyên ngoài đám đông, đưa cho y một miếng bánh nho khô nướng xong – làm từ nho khô do Tô Cẩn Huyên mang về, tỏa mùi thơm ngọt ngào.
“Đa tạ.” Giọng Tô Cẩn Lâm vẫn trầm thấp, nhưng mang theo vẻ ôn hòa hiếm thấy.
“Với mà còn khách khí gì?” Tô Cẩn Huyên nhận lấy bánh, c.ắ.n một miếng, mắt híp tít mắt, “Sau Tây Vực, giúp tìm thêm nhiều loại gỗ kỳ lạ, để chế tạo nhiều thứ lợi hại hơn nữa.”
Khi hoàng hôn buông xuống, hai mái nhà xưởng, tay cầm rượu nho, cối xay nước chậm rãi tít ở đằng xa. Tô Cẩn Lâm bỗng nhiên mở lời: “Hồi nhỏ cứ trộm dụng cụ của chơi, còn tháo cả chiếc xe gỗ nhỏ làm , giờ thì giúp .”
“Khi tò mò .” Tô Cẩn Huyên khẽ cụng ly rượu với trưởng, “Hơn nữa, Tô gia chúng , chẳng nên giúp đỡ lẫn ? Huynh giúp chế tạo những thứ hữu dụng, giúp mở thông đường xá bên ngoài, như mới .”
Gió đêm mang theo mùi gỗ vụn trong xưởng, thổi tung tà áo của hai . Tô Cẩn Lâm bên cạnh đang thấu đáo, cối xay nước ở xa xa, trong lòng ấm áp vô cùng – cả đời điều y yêu nhất chính là công việc của thợ thủ công, mà một hiểu y, ủng hộ y, lẽ là chuyện may mắn hơn cả việc tìm gỗ quý.
Hai thêm gì nữa, chỉ yên lặng đó, uống rượu nho, ăn bánh nho khô, mặt trời lặn dần từng chút một, nhuộm bầu trời thành sắc cam dịu dàng – đây chính là tình cảm ấm áp thuộc về thợ thủ công và nhà ngoại giao, nhiều lời lẽ, nhưng thấu hiểu lẫn , nâng đỡ lẫn , như trục xoay bằng gỗ thiết hoa mộc , kiên cố và đáng tin cậy.