Bạch Vi trầm mặc một lúc mới bước lên , dè dặt mở lời:
“Hách , Ôn tiểu thư cô …”
Hách Vũ Thành lạnh lùng liếc cô một cái, giọng băng giá:
“Những lời nên thì đừng .”
Bạch Vi cứng tại chỗ, câu dọa sợ, ngây hồi lâu.
“Vậy… cũng sắp đến giờ ăn , là chúng ăn cơm nhé?”
Hách Vũ Thành thèm cô , thậm chí dường như cũng chẳng thấy cô gì, sải bước rời , hướng thẳng về cổng trường.
Vành mắt Bạch Vi nhanh chóng đỏ lên, trông như sắp .
Lúc , cô bạn cùng phòng nãy vẫn bên cạnh, chứng kiến bộ sự việc, liền bước tới vỗ nhẹ lên vai cô :
“Bạch Vi, thôi . Rõ ràng là Hách Vũ Thành thích đàn chị Ôn mà, đừng chen nữa.”
Câu , lúc ở hội trường lớn cô .
Bạch Vi lau nước mắt, c.ắ.n chặt môi:
“Tại ?Tại chứ? Tớ cam tâm! Cậu chẳng thấy nãy Ôn Dĩ Đồng cùng một đàn ông khác ? Hách ở bên cô thì làm thể hạnh phúc !”
Bạn cùng phòng thở dài:
“Cậu chỉ là đỡ một ở bệnh viện thôi, ngay cả là thế nào còn . Dù mấy ngày nay cãi với đàn chị Ôn, thì cũng là một cặp chính thức. Dù thế nào nữa, vẫn là thứ ba.”
Ba chữ “ thứ ba” như kim nhọn đ.â.m thẳng tim Bạch Vi.
Cô đột ngột đẩy bạn cùng phòng , chạy .
Đám đông dần tản , chỉ còn mặt đất phủ đầy lá vàng.
Ở phía xa, Lục T.ử Hiên bên cạnh Ôn Dĩ Đồng, vẫn vội mở lời.
Hai lặng lẽ một đoạn, cuối cùng Ôn Dĩ Đồng thở dài :
“Bạn Lục, xin , nên kéo chuyện riêng của .”
Lục T.ử Hiên hề tức giận, ngược còn gãi đầu:
“Đàn chị Ôn, thật là em xin mới đúng. Hình như vì em mà Hách hiểu lầm chị. Hay là chị về giải thích với , đừng vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai .”
Dù thì họ cũng sắp kết hôn , Lục T.ử Hiên cũng vì mà khiến hai vui.
Nghe , Ôn Dĩ Đồng bất lực :
“Thật xin . Hay là chúng trao đổi thông tin liên lạc , đợi khi nào rảnh, sẽ giúp giải quyết vấn đề luận văn.”
Lục T.ử Hiên vô cùng vui mừng, ngờ phương thức liên lạc của cô.
Hai thêm WeChat, Ôn Dĩ Đồng lúc mới tạm biệt , một trở về biệt thự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-thanh-doc-than-on-di-dong-hach-vu-thanh/chuong-1137-moi-dieu-co-da-trai-qua-deu-xung-dang.html.]
Khi cô về đến nơi, Hách Vũ Thành ở nhà .
Anh trầm mặc sofa, giống như từng ngoài .
Không khí trong biệt thự dường như đông cứng .
Ôn Dĩ Đồng lên lầu, trực tiếp phòng , với Hách Vũ Thành ở lầu một lời nào.
Cô bên giường, điện thoại trong túi rung lên.
Cô lấy , phát hiện là cuộc gọi của Ngô Thiên Trạch.
Cô hít sâu một , điều chỉnh thở mới bắt máy:
“Dĩ Đồng, tin đây!”
Giọng Ngô Thiên Trạch mang theo niềm vui rõ rệt:
“Tiến triển nghiên cứu t.h.u.ố.c giải thuận lợi. Nếu giai đoạn cũng vấn đề gì, nửa tháng nữa là thể lấy t.h.u.ố.c giải.”
Tim Ôn Dĩ Đồng đập mạnh một cái, trong mắt tràn đầy sự khó tin.
Cô vốn nghĩ quá trình sẽ còn lâu.
Không ngờ chỉ cần chờ thêm nửa tháng, Hách Vũ Thành khả năng thoát khỏi những ký ức cưỡng ép , tìm chính con thật của .
Nhanh hơn nhiều so với dự đoán của cô.
Giọng cô khẽ run lên:
“Anh, chắc chứ? Thuốc giải bên phía bạn … thật sự hiệu quả ?”
Ngô Thiên Trạch khẳng định:
“Dĩ Đồng, bạn ở nước ngoài chuyên nghiên cứu lĩnh vực . Anh rõ bộ tình trạng của Hách Vũ Thành với . Cậu 80% khả năng thành công.”
Tám mươi phần trăm — là một con cao.
Cô cảm thấy một niềm vui trào dâng.
Những đau khổ và nhẫn nhịn suốt thời gian qua dường như đều ý nghĩa.
Chỉ cần Hách Vũ Thành thể khỏe , thì điều cô trải qua trong thời gian đều xứng đáng.
Cô hạ thấp giọng, khẽ :
“Anh, cảm ơn .”
Giọng Ngô Thiên Trạch dịu nhiều:
“Dĩ Đồng, và em là một nhà, cần cảm ơn. Dạo em ở bên đó thế nào, còn phát bệnh ?”
Điều Ngô Thiên Trạch lo nhất lúc chính là sự an của Ôn Dĩ Đồng.
Lần thấy cô thương, đau lòng lâu.