Hôm nay nắng, bầu trời u ám, gió lạnh thổi tung mái tóc dài và vạt áo của Ôn Dĩ Đồng. Cô bên lề cầu vượt, xoa xoa cánh tay, nuốt hết uất ức lòng.
Sau một lúc lâu, cô lấy điện thoại , bấm gọi cho Tư Thiếu Nghiêm.
Chuông reo vài tiếng mới bắt máy, đầu dây bên vang lên giọng của :
“Ôn Dĩ Đồng? Có chuyện gì ?”
Giọng cô bình tĩnh, mới cãi với Hách Vũ Thành:
“Tư thiếu, phiền giúp điều tra một . Mặc váy trắng, hơn hai mươi tuổi, từng tiếp xúc ngắn với Hách Vũ Thành trong bệnh viện…”
Cô tên cô gái đó, cũng rõ mặt, chỉ nhớ cô mặc váy trắng, trông trẻ.
Tư Thiếu Nghiêm chút nghi hoặc:
“Người vấn đề gì ?”
Ôn Dĩ Đồng nên giải thích thế nào:
“Anh cứ điều tra , lo cô là do A Lỗ phái tới tiếp cận Hách Vũ Thành.”
Tư Thiếu Nghiêm sững một chút lập tức phản ứng . Nghe thấy bên phía cô gió thổi lớn, hỏi:
“Cô đang ở ? Sao gió to thế?”
Ôn Dĩ Đồng mím môi:
“Trên cầu vượt.”
Tư Thiếu Nghiêm nghẹn lời:
“Cô cãi với Vũ Thành ?”
Ôn Dĩ Đồng bỏ qua chủ đề :
“Tóm là nhờ .”
Cúp điện thoại, Ôn Dĩ Đồng bên cầu vượt lâu.
Cô cảm thấy má rát, đưa tay lên sờ mới phát hiện từ lúc nào nước mắt rơi xuống, gió thổi khô mất .
Ánh mắt cô dần dần từ bất lực và đau buồn chuyển sang kiên định.
Bất kể cô gái đó là ai, cô cũng đảm bảo an cho Hách Vũ Thành. Nếu cô của A Lỗ, Hách Vũ Thành gặp gỡ, ăn cơm với đối phương thế nào, cô cũng thể tạm thời can thiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-thanh-doc-than-on-di-dong-hach-vu-thanh/chuong-1116-that-su-qua-giong.html.]
Cô đang ngừng đẩy cô xa, nhưng cô vẫn sẽ tiếp tục tiến về phía , cho dù đẩy cô bao nhiêu nữa.
Yêu là buông tay, mà là cố gắng hết sức để đối phương cảm nhận tình cảm của .
Khoảng hai mươi phút , Ôn Dĩ Đồng mới bắt một chiếc taxi. Lên xe, cô báo địa chỉ biệt thự.
Phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi phía . Cô mệt mỏi nhắm mắt, để bản bình tĩnh đôi chút.
Cùng lúc đó, chiếc xe của Hách Vũ Thành dừng cửa Câu lạc bộ Blue Note, nhưng lập tức xuống xe.
Anh dòng qua bên ngoài, ngay cả bản cũng vì đột nhiên gọi điện cho phụ nữ đó.
Thật hề cảm giác gì với cô , chỉ là ngạc nhiên vì cô trông chút giống Ôn Dĩ Đồng.
Còn việc gọi điện cho cô , chỉ là để chọc tức Ôn Dĩ Đồng.
Hách Vũ Thành ở ghế , đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên đầu gối.
Anh nhắm mắt , trong đầu hiện lên gương mặt tái nhợt của Ôn Dĩ Đồng, nhưng ngay giây tiếp theo cưỡng ép xua .
Anh tài xế, trầm giọng :
“Lái xe về công ty.”
Tài xế chút kinh ngạc:
“Hách tổng, là đến hội sở ?”
Vừa nãy còn cãi gay gắt với Ôn tiểu thư, còn gọi điện hẹn phụ nữ khác, giờ tới nơi nữa?
Hách Vũ Thành khẽ cau mày, cảm thấy hôm nay tài xế nhiều.
Tài xế thấy sắc mặt , cũng nhận quá nhiều, đang chuẩn rời chỗ đỗ thì một bóng dáng mảnh khảnh đột nhiên xuất hiện bên cạnh xe.
Ngón tay trắng nõn khẽ gõ lên cửa kính xe, nhịp điệu nhẹ nhàng.
Hách Vũ Thành phụ nữ bên ngoài qua lớp kính tối màu.
Bạch Vi vẫn mặc bộ đồ lúc ở bệnh viện, mái tóc dài tết thành b.í.m lỏng buông xuống bên vai, trong đôi mắt tràn đầy vẻ ngây thơ.
Thật sự… quá giống Ôn Dĩ Đồng của năm xưa.
Tài xế qua gương chiếu hậu, hiểu ý nên tiếp tục lái xe , mà dừng hẳn bên đường, chờ chỉ thị của .
Hách Vũ Thành trầm mặc ba giây, cuối cùng vẫn nhấn nút hạ cửa kính xe.