Bạn Trai Giả, Tình Yêu Thật - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-11 04:25:18
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

23.

Hai tuần đó, Trình Nhã bắt.

Tin tức nhanh chóng lan ngoài.

Báo chí chỉ đưa tin đơn giản: “Âm mưu gây t.a.i n.ạ.n giao thông chủ đích.”

Không ai phía còn nhiều chuyện hơn thế.

với Mộ Trì Uyên, đó chỉ là bước đầu tiên.

Đêm.

Trong văn phòng Vãn Uyên.

Trợ lý Từ đặt một tập hồ sơ mới lên bàn.

“Mộ tổng. Chúng điều tra xong.”

Mộ Trì Uyên mở hồ sơ.

Trang đầu tiên là một cái tên.

Tống gia.

Nhà họ Tống hiện nay là một gia tộc kinh doanh lớn trong giới thương nghiệp.

Bề ngoài, họ là tập đoàn bất động sản và tài chính.

quá khứ của họ sạch.

Trước đây, nhà họ Tống chỉ là dân giang hồ ở bến cảng phía Nam.

Buôn lậu. Bảo kê. Rửa tiền.

Sau nhiều năm, họ dùng tiền bẩn xây dựng doanh nghiệp hợp pháp để tẩy trắng phận.

những hoạt động ngầm… vẫn từng biến mất.

Trợ lý Từ :

“Nhà họ Tống leo lên giới thượng lưu thực sự. Cách nhanh nhất là liên hôn với nhà họ Mộ. …” Anh Mộ Trì Uyên. “Chủ tịch Mộ Đông Thiên từng đồng ý.”

Mộ Đông Thiên.

Cha của Mộ Trì Uyên.

Người nắm quyền tuyệt đối của Mộ thị.

Một nổi tiếng cứng rắn. Ông bao giờ chấp nhận liên hôn với gia tộc quá khứ đen tối.

một nghĩ khác.

Mộ Đông Hải. Chú ruột của Mộ Trì Uyên. Em trai của Mộ Đông Thiên.

Trợ lý Từ mở thêm vài trang hồ sơ.

“Ba năm . Mộ Đông Hải bắt đầu tiếp xúc với nhà họ Tống. Các khoản đầu tư, quỹ trung gian… tất cả đều liên quan. Nhà họ Tống hỗ trợ ông tài chính cho vài dự án riêng. Đổi …”

Anh dừng . “Ông hứa sẽ giúp họ liên hôn với .”

Mộ Trì Uyên khép hồ sơ.

Ánh mắt lạnh xuống.

Anh hiểu rõ.

Trong nhà họ Mộ - Mộ Đông Hải luôn sống cái bóng của trai .

Từ nhỏ.

Mộ Đông Thiên xuất sắc nhất.

Người thừa kế. Người đầu.

Còn Mộ Đông Hải, chỉ là em trai phía .

Dù ông cũng thông minh, cũng năng lực.

trong mắt tất cả … ông luôn chỉ là thứ hai.

Nhiều năm trôi qua.

Sự ghen tị đó dần biến thành tham vọng.

Nếu thể vượt qua trai…

thì hãy tạo quyền lực riêng.

Và nhà họ Tống chính là công cụ.

Trợ lý Từ  tiếp:

“Mộ tổng, còn phát hiện một chuyện. Mộ Đong Hải chuẩn cho cuộc họp hội đồng quản trị tuần .”

Mộ Trì Uyên khẽ nhướng mày.

“Ông làm gì?” Trợ lý Từ đặt một tài liệu khác xuống. “Đề nghị liên doanh với tập đoàn Tống thị. Lý do là mở rộng thị trường bất động sản.”

ai cũng hiểu.

Nếu dự án thông qua, nhà họ Tống sẽ chính thức bước hệ thống của Mộ thị.

Mộ Trì Uyên dậy.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Ông nghĩ sẽ để chuyện đó xảy ?”

Một tuần .

Phòng họp lớn của tập đoàn Mộ thị.

Toàn bộ hội đồng quản trị đều mặt.

Mộ Đông Thiên ở vị trí chủ tọa.

Bên tay ông là Mộ Đông Hải.

Cuộc họp bắt đầu.

Mộ Đông Hải lên .

Ông tự tin.

“Nhà họ Tống hiện nay là đối tác kinh doanh lớn. Nếu chúng hợp tác, lợi nhuận sẽ tăng ít nhất ba mươi phần trăm.”

Ông đưa tài liệu cho . “Đây là dự án liên doanh.”

Một vài cổ đông bắt đầu gật đầu.

Dự án qua hấp dẫn.

lúc đó, cửa phòng họp mở .

Mọi ánh mắt lập tức .

Mộ Trì Uyên bước .

Áo vest đen, gương mặt lạnh lùng.

Anh thẳng tới bàn họp.

“Xin . Có vẻ đến đúng lúc. Xin phép cắt ngang cuộc họp.”

Mộ Đông Hải khẽ nhíu mày.

“Trì Uyên, cuộc họp bắt đầu.”

“Dự án với nhà họ Tống?” Mộ Trì Uyên lên màn hình, nở một nụ giễu cợt.

Mộ Đông Hải khó chịu.

. Có vấn đề gì ?”

Mộ Trì Uyên trả lời ngay.

Anh sang trợ lý Từ.

“Đưa cho xem.”

Trợ lý Từ đặt một tập hồ sơ dày lên bàn họp.

Một cổ đông mở .

Vài giây , sắc mặt ông đổi. “Đây là…”

Trợ lý Từ rõ ràng: “Báo cáo điều tra về các hoạt động ngầm của nhà họ Tống.”

Tất cả đều liệt kê chi tiết.

Cả phòng họp lập tức xôn xao.

Mộ Đông Hải biến sắc.

“Những thứ căn cứ!”

Mộ Trì Uyên ông . “Không ?”

Anh hiệu cho trợ lý. Một đoạn video chiếu lên màn hình.

Trong video, Mộ Đông Hải đang trong phòng riêng của một khách sạn.

Đối diện ông là Tống Chí Thành, đầu nhà họ Tống.

Hai nâng ly rượu.

Tống Chí Thành : “Chỉ cần giúp chúng liên hôn với nhà họ Mộ. Chúng sẽ giúp ngang hàng với trai .”

Cả phòng họp im phăng phắc.

Mộ Đông Hải tái mặt. “Đó… đó là giả!”

Mộ Trì Uyên chỉ ông .

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Chú hai. Chú còn xem thêm ?”

Anh đặt thêm một tập tài liệu xuống.

“Bao gồm cả bằng chứng chú chuyển tiền cho Trình Nhã. Để cô gây t.a.i n.ạ.n cho Lệ Vãn Tình.”

Căn phòng lập tức bùng nổ.

Mộ Đông Thiên đập mạnh tay xuống bàn.

“Đông Hải!” Giọng ông trầm và nặng nề. “Có thật ?”

Mộ Đông Hải c.h.ế.t lặng.

Không còn đường lui.

Ánh mắt ông dần trở nên điên loạn.

! Thì ?”

Ông lạnh.

“Anh tất cả! Tập đoàn! Danh tiếng! Quyền lực! Còn ? Cả đời chỉ sống cái bóng của !”

Căn phòng im lặng.

Mộ Đông Hải Mộ Đông Thiên.

Ánh mắt đầy ghen tị.

“Chỉ cần liên minh với nhà họ Tống. Tôi cũng thể quyền lực của riêng !”

Mộ Trì Uyên dậy. Giọng lạnh lùng.

“Vì chú g.i.ế.c ?”

Mộ Đông Hải im lặng.

Mộ Đông Thiên hít sâu một .

Giọng ông nặng nề: “Đưa ông cho cảnh sát.”

Hai vệ sĩ bước .

Mộ Đông Hải giữ .

Trước khi kéo ngoài, ông Mộ Trì Uyên.

Ánh mắt đầy hận thù.

“Cậu cũng giống hệt cha . Lạnh lùng. Vô tình.”

Mộ Trì Uyên trả lời.

Chỉ ông rời khỏi phòng.

Cuộc họp kết thúc trong im lặng.

Tập đoàn Mộ thị chính thức cắt đứt quan hệ với nhà họ Tống.

Một kế hoạch thâm nhập phá vỡ.

Đêm đó.

Mộ Trì Uyên một trong văn phòng.

Anh mở điện thoại. Trên màn hình vẫn là bức ảnh của Lệ Vãn Tình.

Một lúc lâu , khẽ :

“Những làm em tổn thương… xử lý xong .”

Ánh mắt tối .

trong lòng , duy nhất thể đối mặt… chính là cô.

Một năm .

Mùa đông ở thành phố phía Bắc nước ngoài.

Tuyết mỏng phủ bậc thềm bệnh viện.

Trong phòng khám mắt, ánh đèn trắng sáng dịu.

Bác sĩ kiểm tra cuối mỉm .

“Thị lực phục hồi . Ca ghép giác mạc của cô thành công.”

Lệ Vãn Tình thẳng lưng, chớp nhẹ mắt vài .

Ánh sáng vẫn chói, nhưng cô thấy rõ thứ.

Một năm , thế giới của cô chỉ là một mảng tối.

Bác sĩ tiếp tục : “Chân của cô cũng hồi phục khá .”

“Dây thần kinh từng tổn thương nên khi trời lạnh thể sẽ đau nhức một chút. việc bình thường thì vấn đề.”

Lệ Vãn Tình khẽ gật đầu. “Cảm ơn bác sĩ.”

Ngoài hành lang.

Ba Lệ và Lệ Khang đang đợi.

Khi cô bước , ba Lệ liền gấp gáp hỏi. “Thế nào ?”

Lệ Vãn Tình mỉm . “Con .”

Mẹ Lệ lập tức đỏ mắt.

Một năm qua, bà gần như sống trong bệnh viện cùng con gái.

Cuối cùng cũng chờ ngày hôm nay.

Cách bệnh viện vài trăm mét.

Một chiếc xe đen đậu bên đường.

Trợ lý Từ về phía cổng bệnh viện.

“Mộ tổng, cô Lệ khám xong.”

Mộ Trì Uyên ở ghế .

Ánh mắt dừng cô gái bước .

24.

Một năm.

Cô gầy một chút. ánh mắt ánh sáng.

Anh lâu.

Trợ lý Từ khẽ hỏi: “Mộ tổng… định gặp cô ?”

Mộ Trì Uyên im lặng vài giây.

Sau đó : “Không.”

Một năm qua.

Anh sang đây nhiều .

từng xuất hiện mặt cô. Chỉ âm thầm sắp xếp bác sĩ nhất. Trả bộ chi phí điều trị. Thêm vệ sĩ bảo vệ gia đình cô.

Mộ Trì Uyên cô thêm một .

Sau đó khẽ: “Chỉ cần cô sống .”

Hai tháng .

Lệ Vãn Tình trở về nước.

Sau khi nghỉ ngơi một thời gian, cô làm việc.

Công ty cũ.

Nơi cô từng làm việc khi t.a.i n.ạ.n xảy .

Ngày đầu tiên trở .

Cô bước tòa nhà công ty.

Hành lang quen thuộc. Tiếng bàn phím, tiếng chuyện.

Cảm giác xa lạ quen thuộc.

Lệ Vãn Tình bước khu làm việc thì cả văn phòng bỗng im lặng vài giây.

Ánh mắt đều về phía cô.

chỉ vì cô. Mà còn vì phía .

Mộ Trì Uyên.

Tổng giám đốc của công ty.

Anh cách cô vài bước.

Áo vest đen chỉnh tề. Ánh mắt dừng cô.

Một năm.

Hai đầu gặp .

Lệ Vãn Tình sững .

nghĩ sẽ gặp ngay ngày đầu tiên làm.

Mộ Trì Uyên bình tĩnh như thể chuyện đó bình thường.

Anh chỉ một câu. “Chào buổi sáng.”

Cả văn phòng im phăng phắc.

Lệ Vãn Tình vài giây. Sau đó chỉ khẽ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-trai-gia-tinh-yeu-that/chuong-12.html.]

“Chào Mộ tổng.” Giọng điệu khách sáo đến xa lạ.

Những ngày đó.

Mộ Trì Uyên bắt đầu xuất hiện thường xuyên.

Trước đây tổng giám đốc hiếm khi xuống tầng làm việc.

bây giờ, gần như ngày nào cũng ngang qua khu của cô.

Có lúc còn chuyện với nhân viên. ánh mắt vô thức dừng ở bàn của Lệ Vãn Tình.

Mấy ngày .

Giờ nghỉ trưa.

Lệ Vãn Tình siêu thị gần công ty mua ít đồ.

Cô đang chọn cà chua thì cảm giác phía .

đầu . Người đàn ông cao lớn cách cô hai mét.

Áo khoác đen. Ánh mắt quen thuộc.

Mộ Trì Uyên.

Lệ Vãn Tình sững .

“Anh…?”

Mộ Trì Uyên bình tĩnh. “Đi mua đồ.”

Mười phút .

Cô qua quầy sữa. Anh vẫn phía .

Hai mươi phút .

Cô qua quầy đồ đông lạnh. Anh vẫn ở đó.

Cuối cùng Lệ Vãn Tình phắt .

“Mộ Trì Uyên!”

Anh cô. “Ừ?”

Cô trừng mắt. “Anh theo làm gì?”

Mộ Trì Uyên suy nghĩ một chút. “Trùng đường.”

Lệ Vãn Tình xe hàng của .

Trong đó chỉ một chai nước suối.

Khóe miệng cô giật giật. “Anh siêu thị nửa tiếng chỉ mua một chai nước?”

Mộ Trì Uyên xuống. “…Ờ.”

Cuối cùng cô bật một câu.

“Không hiểu … mặt càng ngày càng dày. Dày như mặt đường .”

điều khiến cô càng bất lực hơn là từ hôm đó trở .

Mộ Trì Uyên gần như bám theo cô khắp công ty.

Họp chung phòng, cố ý xếp cho cô cạnh . Ăn trưa cùng nhà ăn, Mộ Trì Uyên tự nhiên mà xuống bên cạnh cô.

Thỉnh thoảng còn mang tài liệu xuống tận bàn cô.

Cả công ty nhanh chóng nhận .

Mộ tổng đang theo đuổi .

Một cách cực kỳ lộ liễu.

Một buổi tối.

Mộ Trì Uyên một mực đòi đưa Lệ Vãn Tình về nhà. Cô bất lực đồng ý.

Lệ Khang thấy cảnh đó.

Cậu khoanh tay cửa. “Anh còn từ bỏ ?”

Mộ Trì Uyên . “Không.”

Mẹ Lệ bước .

đàn ông ngoài cửa.

Một năm qua bà cũng ít chuyện.

Nghe chi phí điều trị ở nước ngoài… thật là do âm thầm chi trả.

Bà thở dài. “Trì Uyên. Nếu thật lòng… thì tự theo đuổi nó .”

---

Ngoài cổng nhà họ Lệ.

Gió đêm lạnh.

Lệ Vãn Tình bước khỏi xe.

Mộ Trì Uyên ánh đèn đường.

Anh cô. Ánh mắt vẫn giống như .

còn né tránh nữa.

Anh bước tới.

Nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Bàn tay cô lạnh.

Lệ Vãn Tình khẽ nhíu mày.

“Anh làm gì ?”

Mộ Trì Uyên cô. Giọng trầm xuống.

“Lệ Vãn Tình.”

Cô ngẩng lên.

Anh : “Lần bạn trai giả nữa.”

Anh siết nhẹ tay cô. Ánh mắt dịu .

“Anh ở bên em. Là thật sự ở bên em. Cái kiểu cần hợp đồng.”

Gió đêm đầu đông lạnh.

Ánh đèn đường vàng nhạt chiếu xuống cổng nhà họ Lệ.

Mộ Trì Uyên vẫn nắm tay Lệ Vãn Tình.

Bàn tay cô lạnh.

Lệ Vãn Tình một lúc lâu.

Cuối cùng cô khẽ thở .

“Anh thật sự định buông tha em ?”

Mộ Trì Uyên thẳng mắt cô. “Không.” Anh trả lời nhanh. “Lần buông nữa.”

Hai im lặng vài giây.

Lệ Vãn Tình xuống bàn tay đang nắm tay .

Giọng cô chậm .

“Mộ Trì Uyên. Anh … khi em trong bệnh viện năm đó… lúc em thật sự nghĩ sẽ tỉnh .”

Ánh mắt khẽ tối .

Cô tiếp tục .

“Sau đó… khi tỉnh , em thấy gì. Cả thế giới chỉ là bóng tối. Lúc đó em thật sự sợ.”

Cô ngẩng lên .

“Không sợ mù. Là sợ… sẽ trở thành gánh nặng của khác.”

Mộ Trì Uyên siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn một chút.

Giọng trầm xuống.

“Em sẽ bao giờ là gánh nặng.”

Lệ Vãn Tình khẽ .

“Lúc đó em nghĩ . Cho nên em mới với gặp nữa.”

. Ánh mắt mềm .

“Bởi vì em … nếu em thật sự mù… sẽ bỏ em.”

Mộ Trì Uyên sững .

Anh ngờ cô nghĩ như .

Một lúc lâu mới khẽ: “Em đúng. Anh sẽ bỏ.”

Gió thổi nhẹ qua con đường.

Không khí yên tĩnh.

Lệ Vãn Tình .

“Còn thì ? Suốt một năm đó… đang làm gì?”

Mộ Trì Uyên im lặng một chút.

Sau đó đơn giản. “Dọn sạch rác.”

ngạc nhiên.

Anh tiếp:

“Chú hai kết án. Nhà họ Tống cũng điều tra. Tất cả những liên quan đến vụ tai nạn… ai còn thể làm hại em nữa.”

Lệ Vãn Tình khẽ sững .

thật lâu.

Giọng nhỏ một chút.

“Vậy còn chi phí điều trị của em ở nước ngoài?”

Mộ Trì Uyên nhíu mày. “…Ai với em?”

nhẹ. “Mẹ em ngốc. Em cũng .”

Hai .

Cuối cùng Lệ Vãn Tình khẽ : “Cảm ơn .”

Mộ Trì Uyên lắc đầu. “Không cần.”

Một lúc cô hỏi:

“Anh … năm đó khi em lên máy bay… cứ cảm giác đang .”

. “Là đúng ?”

Mộ Trì Uyên trả lời.

ánh mắt tất cả.

Lệ Vãn Tình khẽ bật . “Anh đúng là đồ ngốc.”

Gió lạnh thổi qua.

Chân cô nhói.

Mộ Trì Uyên lập tức phát hiện.

Anh khẽ nhíu mày.

“Chân em đau?” Cô lắc đầu. “Chỉ lạnh thôi.”

Anh thêm gì. Chỉ kéo cô gần một chút. Sau đó khẽ ôm cô lòng.

Lệ Vãn Tình sững . đẩy .

Một lúc lâu .

Cô khẽ : “Mộ Trì Uyên. Anh tại em ghét lúc đầu ?”

Anh cúi đầu cô. “Tại ?”

. “Bởi vì quá kiêu ngạo. Lúc nào cũng như thể cả thế giới xoay quanh .”

Tue Lam Da Thu

Anh khẽ nhíu mày. “Bây giờ thì ?”

Lệ Vãn Tình . Ánh mắt dịu .

“Bây giờ em mới chỉ là… cách thích một .”

Hai lâu.

Ánh đèn đường phản chiếu trong mắt họ.

Một năm xa cách.

Bao nhiêu hiểu lầm.

Bao nhiêu nguy hiểm.

Cuối cùng cũng đến đây.

Mộ Trì Uyên khẽ nâng cằm cô lên.

Giọng thấp.

“Vậy bây giờ… em cho cơ hội ?”

Lệ Vãn Tình vài giây.

Sau đó khẽ . “Cho.”

điều kiện.”

Anh hỏi: “Điều kiện gì?”

thẳng mắt .

“Sau nếu chuyện gì xảy tự quyết định nữa, với em.”

Mộ Trì Uyên gật đầu.

“Được.”

: “Còn một điều nữa.”

Anh nhướng mày. “Gì?”

Lệ Vãn Tình khẽ . “Đừng bám theo em trong siêu thị nữa.”

Mộ Trì Uyên hiếm khi .

khóe môi khẽ cong lên.

“Không bám nữa.” Anh cúi xuống gần cô. Giọng trầm . “Lần cùng.”

Khoảng cách giữa hai gần.

Gần đến mức cô thể cảm nhận thở của .

Tim cô khẽ đập nhanh.

Lệ Vãn Tình khẽ : “Anh đúng là…”

câu kịp hết.

Mộ Trì Uyên cúi xuống. Nhẹ nhàng hôn cô.

Ban đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ.

Như sợ làm cô giật .

khi cô né tránh, mới ôm cô chặt hơn một chút.

Nụ hôn trở nên sâu hơn.

Gió đêm vẫn thổi.

Ánh đèn đường vẫn sáng.

thế giới dường như chỉ còn hai họ.

Một lúc .

Lệ Vãn Tình khẽ đẩy .

Mặt cô đỏ. “Đây là cửa nhà em.”

Mộ Trì Uyên cô. “Ừ.”

tay vẫn nắm tay cô.

Không buông.

Anh khẽ: “Lệ Vãn Tình.”

Anh : “Lần . Anh thật sự ở bên em.”

Cô khẽ .

Bàn tay siết .

“Ừ. Lần là thật.”

Sau .

Lệ Vãn Tình vẫn làm việc ở công ty.

Chân cô đôi khi vẫn đau khi trời lạnh.

mỗi như , Mộ Trì Uyên luôn là đầu tiên mang t.h.u.ố.c đến.

Mọi trong công ty đều .

Tổng giám đốc lạnh lùng của họ chỉ thể dịu dàng với một .

Trong thời gian đó, Mộ Trì Uyên cũng kể cho cô về chuyện của cả hai lúc nhỏ.

Lệ Vãn Tình lúc mới ngớ , hóa kể lúc , chính là cô.

---

Một năm nữa.

Trong lễ cưới linh đình.

Mộ Trì Uyên nắm tay cô.

Như ngày đầu tiên câu đó.

, cổng nhà.

tất cả .

Anh : “Lệ Vãn Tình. Anh ở bên em. Cả đời.”

Cô mỉm .

“Được.”

---

— HẾT —

Loading...