Tôi tiếp cận vài bạn nữ trong lớp, nhanh chóng tình bạn, cùng cùng về với họ.
Trần Trác và Chu Kỳ bám đuôi hai ngày, thấy lẻ loi thì cũng động tĩnh gì thêm.
Hôm nay cùng các bạn nữ ăn cơm ở nhà ăn.
Vừa cửa gặp Trần Trác và Chu Kỳ trong đám nam sinh.
Trần Trác vỗ vai Chu Kỳ: "Tao cho tụi mày , Hạ Hân đúng là cái loại rẻ rách, đây Chu Kỳ ngại dám tỏ tình với nó nên trêu nó thôi, thế mà nó ngày nào cũng giả vờ thanh cao, cho mặt mũi mà điều!"
Tôi đến đây cơn giận bốc lên ngùn ngụt, thích là kim bài miễn tử!
Huống hồ Chu Kỳ cũng chẳng thích gì , chỉ mượn danh nghĩa thích để trút bỏ ác ý lên thôi!
Bởi vì thật lòng thích một là tôn trọng, quan tâm, khiến đó vui vẻ hạnh phúc, chứ tuyệt đối là trêu chọc, hạ thấp và vu khống!
Rồi đó đắc ý đau khổ!!
Trần Trác an ủi Chu Kỳ: "Cô giáo Ngữ văn cũng nó tiện, cố ý quyến rũ mày, mày đừng thích nó nữa."
Bạn nữ bên cạnh lo lắng , khẽ an ủi: "Đừng giận, bọn con trai đúng là hãm, thì hạ thấp."
Tôi bê khay cơm lên thẳng đó úp sụp xuống đầu Chu Kỳ!
Chu Kỳ hét lên một tiếng kinh hãi nhảy dựng lên!
Đối mặt với đôi mắt hung bạo của , hi hi : "Tôi thích mày mà! Mày đừng cho mặt mũi mà cần nhé!"
Trần Trác nhảy bênh vực : "Mày úp khay cơm lên đầu nó mà gọi là thích !"
Cậu xem, hóa bọn chúng cũng đấy thôi!
Tôi trực tiếp túm lấy quần kéo tuột xuống, mặt cảm xúc tỏ tình: "Bây giờ thích đấy!"
Chỉ cần thích , làm bất cứ chuyện gì với cũng là lẽ đương nhiên!
Hai chân Trần Trác trần trụi, mặc một chiếc quần lót hoa hình Siêu nhân Gao.
Tôi giống như bà nội, ánh mắt né tránh , còn huýt một tiếng sáo lưu manh.
"Chim chóc gì mà bé tẹo thế."
Mặt Trần Trác đỏ bừng bừng!!! Hắn cuống cuồng định kéo quần lên: "Đm mày!"
Tôi một chân giẫm lên quần , hai tay đẩy một phát khiến ngã ngửa! Đứng từ cao xuống mỉa mai: "Tôi là thích mà, cho mặt mũi mà cần thế! Cái thứ gì !"
Trần Trác điên tiết, vùng vẫy định dậy, lao lên đè xuống, cầm ba bốn cái khay cơm dùng sức đập đầu !
Trần Trác đập cho choáng váng!
Chu Kỳ vội vàng lên giúp , cũng chẳng sức mạnh ở , kéo một phát cũng làm ngã nhào! Một bãi đờm đặc trực tiếp nhổ thẳng mặt !
Hai cái thứ tiện nhân!
Ba chúng lăn lộn một chỗ, dùng thủ đoạn để tấn công bọn chúng.
Đấm, đá hạ bộ, tát tai, thậm chí là c.ắ.n bọn chúng.
Tôi hung hăng c.ắ.n dái tai Trần Trác, đá mạnh một phát đũng quần Chu Kỳ!
Đám nam sinh xung quanh lao giúp bọn chúng, nhanh chóng rơi thế yếu, các bạn nữ chịu nổi nữa, lao lên ngăn bọn họ , đồng thời hét lớn gọi giáo viên.
"Thầy ơi! Có nam sinh đ.á.n.h nữ sinh kìa!"
Sau trận chiến , nổi danh khắp trường, ai nấy đều gọi là "con nhỏ đó" mạnh nhất lớp 7.
Chuyện lớn .
Trần Trác c.ắ.n đứt một miếng thịt ở dái tai.
Tất cả chúng đều gọi phụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-linh/chuong-8.html.]
Vì điện thoại của bà nội gọi mãi , hiệu trưởng đuổi về nhà.
Hiệu trưởng mặt đen xì: "Hôm nay gọi phụ đến thì em cũng đừng thi đại học nữa!"
Bước chân nặng nề về tiệm mạt chược nhỏ.
Đẩy cửa bước .
Bà nội đang trong góc đ.á.n.h mạt chược, bà nhướng mí mắt liếc một cái: "Hử? Chưa đến giờ tan học mà, mày mò về đây ?"
Tôi bên cạnh bà, chuẩn tâm lý hồi lâu mới hỏi: "Bà nội, bà thể giúp cháu đến trường một chuyến ?"
Bà nội dừng tay bốc bài, nghiêng , hai ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c rít một sâu: "Hử? Mày gây chuyện gì ở ngoài ?"
Tôi lấy hết can đảm, kể đầu đuôi chuyện ở trường cho bà .
Không từ lúc nào tiệm mạt chược yên tĩnh .
Rất nhiều chú, dì, cô bác đều đang .
Ai ngờ khuôn mặt đang căng thẳng của bà nội bỗng giãn một chút, để lộ một nụ hiếm hoi: "Con gái Hồ Bắc chúng đứa nào hèn nhát cả."
Tôi thể diễn tả nổi cảm giác lúc đó.
Tôi vô thức ưỡn ngực, giống như một tên lính nhỏ nhận lời khen ngợi từ vị tướng quân.
Tự hào để cho hết!
Có một bà thím vỗ đùi lớn: "Cháu một chọi hai luôn ? Khá lắm nha! Lần nhớ mang theo cái gì đó thuận tay nhé!"
Cũng một ông chú dạy : "Đối với cái loại khốn nạn đó, quân t.ử làm cái quái gì! Lần gặp , cứ nhằm thẳng hạ bộ mà sút cho chú! Chú đảm bảo, nó đo đất vài phút thì xong !"
Tôi tươi hứa hẹn, nhớ kỹ ạ!
Lần vẫn cứ làm như thế!
Mọi rôm rả.
Bà nội dụi tắt điếu thuốc, nghiêm mặt hỏi : "Tiên sư nó, bà lên trường bảo kê cho cháu thì vấn đề gì. cháu nghĩ cho kỹ —— nếu giáo viên cứ tìm cách gây khó dễ, cháu chịu đựng ?"
Tôi suy nghĩ một chút, dù giáo viên ngữ văn cũng ghét lắm , ghét thêm chút nữa cũng chẳng .
Tôi kiên định gật đầu.
Bà nội đại chiến tứ phương trong văn phòng hiệu trưởng.
Nằm ngoài dự đoán của , của Chu Kỳ là một hiểu đạo lý. Sau khi xong đầu đuôi câu chuyện, bà chẳng chẳng rằng, giơ tay tát thẳng mặt Chu Kỳ một cái thật mạnh.
"Chát" một tiếng.
Rất nặng.
Chu Kỳ cúi gầm mặt, vẻ mặt đờ đẫn.
Mẹ dừng tay, liên tiếp tát thêm mười mấy cái nữa, khiến mặt Chu Kỳ đỏ bừng sưng húp lên ngay lập tức.
Bà nội thấy cảnh cũng chút ái ngại.
Mẹ Chu Kỳ con trai bằng ánh mắt đau đớn vì con nên : "Tao để mày hư hỏng thế đấy ! Tao vất vả kiếm tiền cho mày học, là để mày đến đây quấy rối con gái nhà !!"
Mẹ Chu Kỳ ép đến mặt bà nội và , cúi đầu thật thấp: "Thật xin vì gây rắc rối cho hai . Tôi thành thật xin , cầu xin hai hãy tha thứ cho con trai ?"
Bà nội Chu Kỳ, bà chằm chằm khuôn mặt của Chu Kỳ, trong mắt thoáng qua một tia thương hại.
bà : "Làm chị đảm bảo con trai chị sẽ quấy rối cháu gái nữa?"
Mẹ Chu Kỳ năm bảy lượt xin và bảo đảm, bà nội mới chịu dịu giọng một chút.
bố của Trần Trác thì dễ chuyện như . Ông bước cửa, mặt đen như nhọ nồi, lao thẳng về phía nhưng hiệu trưởng và các giáo viên khác ngăn .
Ông nhảy dựng lên c.h.ử.i rủa: "Chúng mày cản tao làm gì! Tiên sư nhà chúng mày! Cút hết !"
"Cái đồ con đĩ ..."