Chu Kỳ ba ngày học.
Trần Trác cũng đến, phân b.ắ.n đầy mặt, ước chừng sẽ ám ảnh cả đời.
Hai đứa nó ở đây, khí trong lớp bỗng chốc trong lành hẳn.
Tôi tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi , trong lòng hiểu rõ, đợi bọn chúng , chắc chắn sẽ trả thù .
là chuẩn .
Trong cặp sách của đang giấu một vũ khí bí mật, chỉ chờ Chu Kỳ .
Thật khó mà tưởng tượng nổi.
Chu Kỳ và Trần Trác hai cái thứ ch.ó má thế mà tuyệt giao.
Khi thấy hai đứa nó khoác vai bước lớp.
Ánh mắt đối giữa trung, im lặng mà sát phạt lẫn .
Chu Kỳ sa sầm mặt, Trần Trác giơ ngón tay giữa với , môi phát tiếng mà mấp máy.
"Đm mày."
Hai đứa nó xuống lưng , cảm giác như kim châm lưng.
Thầy vật lý vẫn đang giảng đề bục giảng.
Trần Trác dùng giọng lớn nhỏ mắng: "Đồ đĩ! Tao thấy đứa nào tiện như mày. Cho mặt mũi mà cần!"
Chu Kỳ duỗi chân ở dùng lực đá ghế của .
Sự chú ý của thỉnh thoảng cắt đứt, tay thò trong cặp, nắm chặt lấy "vũ khí bí mật", chờ đợi thời cơ nhất.
Hai đứa thấy phản ứng, càng lúc càng lấn tới.
Chu Kỳ túm lấy dây áo lót của , kéo thật xa như đang kéo s.ú.n.g cao su.
Tiện cơ chứ!
Tiện hả!!!
Đã là gây sự! Tôi thành cho thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-linh/chuong-6.html.]
Tôi đột ngột phắt dậy, rút từ trong cặp cái áo lót màu tím đỏ đại bự của bà thím hàng xóm, quất túi bụi mặt Chu Kỳ!
Tôi cố ý to lên, đảm bảo ngóc ngách trong lớp đều thể thấy rõ ràng.
"Mày tiện ! Tiện hả! Cứ nắm dây áo lót của tao hoài! Mày mặc nên ghen tị đúng ! Lão t.ử tặng mày một cái nè!"
Mặt Chu Kỳ hết xanh đỏ, áo lót tím đỏ quất mặt đau, nhưng tính sỉ nhục cực cao.
Đám con trai trong lớp kinh ngạc mà rú lên đầy phấn khích.
Chu Kỳ đ.á.n.h cho ngơ ngác, thừa thắng xông lên hét lớn: "Tao cho mày tiện ! Nhìn mày béo như thế ! Ngực to như thế !"
"Lại đây! Đừng ngưỡng mộ nữa! Tao mặc cho mày luôn!!"
Tôi đầy ẩn ý n.g.ự.c Chu Kỳ, béo, nên hai điểm lồi n.g.ự.c rõ ràng.
Ánh mắt xung quanh đều đổ dồn n.g.ự.c Chu Kỳ, đặc biệt là ánh mắt của Trần Trác trông thâm thúy.
Chu Kỳ đầu tiên trong đời cảm nhận ánh mắt soi xét của đàn ông, là một nam sinh, mà trong ánh mắt thế mà sự hổ thẹn.
Tiếng nhạo của các bạn học xung quanh làm cảm xúc của nổ tung, vớ lấy cái ghế định đập !
Tôi né sang một bên.
Thầy vật lý bục giảng hét lớn: "Dừng tay!"
Tôi và Chu Kỳ gọi lên văn phòng giáo viên.
Thầy vật lý thấy cô giáo Ngữ văn cũng ở đó, liền ném việc cho cô .
Cô giáo Ngữ văn khi tìm hiểu sơ qua diễn biến sự việc, liền chĩa mũi nhọn : "Em là con gái mà hổ ? Sao em thể dùng áo lót để quất mặt nam sinh hả?!"
Tôi lạnh lùng cô : "Hắn gây sự trong giờ học, túm dây áo lót của em thì em quất ?"
Tôi sang Chu Kỳ, cạnh cô giáo Ngữ văn, ánh mắt thoáng hiện vẻ đắc ý.
Tôi c.h.é.m đinh chặt sắt: "Không thích áo lót , tặng thẳng cho mày luôn!"
Sắc mặt Chu Kỳ biến đổi, cô giáo Ngữ văn đập bàn dậy: "Giáo viên đang về sai của em! Em còn dám cãi !"
Hừ, dựa cái gì mà cãi !
Cô là một giáo viên mà thể một câu công bằng, còn cho phép hại biện hộ!