Ngay lúc lý trí của sắp đứt đoạn.
Thầy giáo vật lý bục giảng chợt liếc mắt xuống, ông khó chịu chằm chằm : "Các em đang làm loạn cái gì đấy?"
Tôi há miệng.
Cảm giác hổ tên bóp nghẹt cổ họng , khiến thốt một chữ nào.
Tôi thể gì đây?
Chẳng lẽ với một thầy giáo nam—
Chẳng lẽ giữa bàn dân thiên hạ rằng Chu Kỳ giật dây áo lót của ?
Xung quanh vang lên những tiếng trộm khe khẽ, bọn chúng nháy mắt hiệu với , cái kiểu ánh mắt "chỉ thể hiểu ngầm chứ thể " đó thật sự khiến buồn nôn!
Thầy vật lý mất kiên nhẫn dùng tập đề gõ xuống bàn: "Tất cả im lặng! Hạ Hân, các em còn quậy nữa thì ngoài hành lang hết cho !"
Nghe thấy thầy vật lý điểm tên , tin nổi mà mở to mắt.
Rõ ràng là Chu Kỳ giở trò đồi bại, tại đổ cho ?!
Cái trường học rác rưởi thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa !
Lần đầu tiên trong đời trốn học, làm một cách kín đáo, để ai chú ý.
Tôi thậm chí còn mang theo cặp sách, lén lút nấp góc hành lang trường học.
Trong suốt 17 năm qua, luôn là một học sinh ngoan hiền trong mắt giáo viên, lời thầy cô là thánh chỉ, nội quy trường học là thiên điều.
Chỉ một trốn học, đối với là sự phản kháng mãnh liệt nhất.
Canh đúng thời điểm, trèo lên bức tường bao quanh trường, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, lòng bàn tay căng thẳng đến toát mồ hôi.
Khi thấy mặt đất cách khá xa, trong đầu hiện lên hình ảnh nhân vật chính trong bộ phim "Nhà tù Shawshank", giữa cơn mưa bão dang rộng hai tay, giành tự do và sự cứu rỗi.
Không trốn ngoài, sẽ mãi ngày bình yên.
Tôi hạ quyết tâm nhảy xuống!
"Bộp" một tiếng.
Tôi tiếp đất, hai chân đau nhưng đau như tưởng tượng.
Tôi bắt đầu chạy, ngôi trường bỏ phía , ngày càng xa dần.
Tôi thở chạy thẳng về tiệm mạt chược, mặc kệ những ánh mắt ngạc nhiên của đám hàng xóm, chui tọt căn phòng ngủ nhỏ của .
Tôi mò chiếc điện thoại từ gối giường đơn , dùng những ngón tay run rẩy bấm gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-linh/chuong-3.html.]
Điện thoại đổ chuông hơn mười hồi mới bắt máy.
Đầu dây bên truyền đến một tiếng "Alo?" quen thuộc nhưng chất chứa cơn giận dữ kìm nén.
Cổ họng chua xót, một tiếng "Mẹ" còn kịp gọi .
Giọng gần như chói tai, mất kiên nhẫn của truyền đến: "Con việc gì thì gọi điện làm gì! Lại làm em trai con tỉnh giấc , dỗ từ đầu đây!!"
Tôi như bóp nghẹt cổ họng, bao nhiêu ấm ức nghẹn khiến thở nổi.
Mẹ ơi, còn con mà, con việc gì chứ?
Mẹ nhận đang gọi điện cho bà giờ học, bà khinh khỉnh : "Lại đòi tiền sinh hoạt phí ? Mới mấy ngày đưa mà cuống lên thế!"
Tôi một linh cảm, cho dù kể chuyện ở trường cho , bà cũng chẳng .
Tôi gần như tê dại bà trút giận, hết bất mãn với bà nội đến bất mãn với , bất mãn với cha dượng, với nhà chồng.
Cả thế giới ai cũng với bà, bà khả năng, cũng chẳng giúp đỡ .
Sau khi cúp máy, tài khoản của chuyển hai trăm tệ.
Mẹ bảo cứ tiêu tạm, hết hỏi bà.
, bà hỏi bà nữa.
Vì trong lời của bà lúc nào cũng nhắc đến việc em trai cần tiêu bao nhiêu tiền, còn những ngày tháng bà ngửa tay xin tiền khổ sở và thiếu thốn .
Một đứa trẻ hiểu chuyện nên làm lớn khó xử.
Tôi cuộn tròn chiếc giường đơn nhỏ bé, lấy chăn trùm kín đầu, thật lòng ước rằng từng sinh cõi đời .
Tay nắm cửa phòng ngủ xoay vài cái, bà nội đang trò chuyện với mấy hàng xóm trong tiệm: "Hử? Cái con bé ngốc về ? Đã đến giờ tan học mà nó về ."
"Tiên sư nó, còn chốt cửa chặt khít thế !"
Ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa va lạch cạch.
Một lúc , một bàn tay thô ráp luồn trong chăn sờ lên trán .
Bà nội cách lớp chăn vỗ hai cái: "Mày ốm đau gì , về nhà làm cái gì?!"
Tôi nhắm chặt mắt giả vờ ngủ, nhưng những giọt nước mắt ướt đẫm nơi khóe mắt phản bội .
Tiếng cằn nhằn bất mãn của bà nội đột ngột dừng .
Một ánh mắt trân trân lâu.
Cuối cùng bà nội gì thêm, đóng cửa ngoài.