Sáng sớm là lúc tiệm mạt chược yên tĩnh nhất.
Tôi lén rút mười tệ từ ngăn kéo nhỏ, ăn một bát mì nóng.
Đạp xe đón ánh bình minh đến trường.
Càng gần cổng trường, tâm trạng càng trĩu nặng.
Đám Chu Kỳ, Trần Trác chắc chắn sẽ giở trò đê tiện, trêu chọc là thú vui duy nhất khi đến trường của bọn chúng.
Quả nhiên, tiết truy bài sáng, cúi đầu uống ngụm nước, thằng Trần Trác nhịn mà đểu.
Tim hẫng một nhịp, lập tức kiểm tra bình nước, nước vẫn trong vắt, lưng cũng dán giấy tờ gì lạ.
Trần Trác vỗ vai đầy ác ý, nhơn nhởn: "Hai vợ chồng tụi mày tình cảm quá nhỉ, ngày nào cũng hôn gián tiếp mới chịu cơ đấy haha!"
Lời của nó làm cả đám ồ lên.
Tôi nổi trận lôi đình mắng : "Mày ăn bậy bạ gì đấy!!"
Trần Trác nháy mắt hiệu với Chu Kỳ.
Chu Kỳ đỏ mặt, cúi đầu lời nào.
Nhìn cái điệu bộ như thể gì đó với của Chu Kỳ là thấy buồn nôn!
Chu Oánh trực tiếp đưa đáp án: "Vừa nãy Chu Kỳ dùng bình nước của uống nước đấy, tính là hôn gián tiếp ?"
Trần Trác phụ họa: "Tụi mày cần gì gián tiếp, hôn trực tiếp luôn cho m.á.u haha!"
Tôi thực sự thấy ghê tởm đến cực điểm!
Tôi ném thẳng bình nước thùng rác, xông đến mắng c.h.ử.i Chu Kỳ: "Nhà mày nghèo đến mức mua nổi chai nước ? Đê tiện đến mức uống trộm nước của khác!"
Sắc mặt Chu Kỳ lập tức tối sầm , cơn giận dữ bốc lên trong đáy mắt.
Tôi nhà nó nghèo, cố tình đấy!
Xung quanh nhanh chóng vang lên những tiếng bênh vực cho Chu Kỳ.
Giọng của Chu Oánh là to nhất: "Hạ Hân, cần làm tổn thương như thế chứ? Nhà giàu lắm chắc?!"
Tôi lạnh lùng thẳng mắt nó: "Thế thì đưa nước của cho nó uống !"
"Hoặc là nó khát quá thì hôn môi nó cho nó giải khát luôn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-linh/chuong-2.html.]
Chu Oánh lập tức đỏ hoe mắt, nó đầy vẻ nhục nhã: "Cậu bớt mấy lời ghê tởm đấy ! Cậu mới là đứa hôn môi Chu Kỳ !"
Hừ, nó cũng coi trọng gì Chu Kỳ! Vậy mà cứ luôn mồm đẩy Chu Kỳ về phía !
Chu Kỳ cũng sự khinh bỉ trong lời của Chu Oánh, nó phắt dậy đá mạnh bàn học một cái.
Cái bàn va lưng Chu Oánh, Chu Oánh đau đến mức hít ngược một nhưng dám gì, trơ mắt Chu Kỳ bước khỏi lớp.
Trần Trác sầm mặt, đưa ngón tay chỉ chỉ từ xa, theo an ủi thằng bạn .
Lòng tự trọng của Chu Kỳ tổn thương nên im lặng tiếng mất mấy ngày giở trò.
Tôi cuối cùng cũng yên học hành vài ngày, thầm mong nó cứ im lặng như thế mãi.
Tiếc là sức hồi phục của cái giống loài thật đáng kinh ngạc.
Mới đến thứ Sáu, Chu Kỳ chứng nào tật nấy.
Thầy giáo vật lý đang giảng bài bục giảng.
Ông già ngoài năm mươi nheo mắt, nhanh qua các điểm kiến thức như thể làm cho lệ, chẳng thèm quan tâm chúng .
Tôi đang tập trung giảng thì đột nhiên dây áo lót phía ai đó giật mạnh.
Tiếng "pạch" vang lên rõ mồn một trong lớp học.
Cảm giác đau rát khi dây áo nảy ngược làm đứt quãng sự chú ý của .
Tôi ngẩn một lúc, đến khi thấy tiếng đê tiện của Chu Kỳ và Trần Trác mới nhận chuyện gì xảy .
Mặt nóng bừng lên như lửa đốt.
Sự hổ và nhục nhã từng lớp từng lớp bủa vây lấy , khiến gần như nghẹt thở!
Tôi thẹn quá hóa giận đầu , Chu Kỳ hì hì: "Hôm nay đổi kiểu mới cơ ."
Trần Trác cũng nháy mắt hiệu hùa theo: "Hạ Hân! Nó thích mày đấy!"
"Dù hai đứa cũng kết hôn, chồng sờ tí haha!"
Chu Kỳ lời nó , vành tai đỏ ửng, nhưng trong mắt chỉ thấy cực kỳ ghê tởm!
Có đê tiện ?!
Có đê tiện hả!!