Bản lĩnh - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:41:52
Lượt xem: 9

Hồi cấp ba, tên thầm mến . Hắn bôi keo dán sắt lên tóc , đ.â.m thủng lốp xe đạp, ném vở bài tập của .

Thậm chí ngay lúc đang tập trung giảng, còn đưa tay giật dây áo lót của .

Tiếng "pạch" vang lên rõ mồn một trong lớp học.

Tôi thẹn quá hóa giận đầu , thì nhơn nhởn: "Hôm nay đổi kiểu mới cơ ."

Đám em của nhân cơ hội hùa theo: "Hạ Hân! Nó thích mày đấy!"

"Dù hai đứa cũng kết hôn, chồng sờ tí haha!"

Nhìn dáng vẻ đỏ bừng cả vành tai của Chu Kỳ, chỉ thấy buồn nôn!

Sau , úp thẳng khay cơm lên đầu ngay tại nhà ăn, khuôn mặt đang nổi trận lôi đình của hì hì tỏ tình: "Tôi thích ông mà!"

Đám em của nhảy bênh vực: "Mày úp khay cơm lên đầu nó mà gọi là thích !"

Xem kìa, hóa bọn chúng cũng thế nào là thích đấy thôi!

Tôi trực tiếp dùng một tay kéo tụt quần xuống, mặt cảm xúc mà tỏ tình: "Giờ thì thích ông đấy!"

—-

Mười phút nghỉ giữa giờ.

Tôi ở hành lang thổi gió, thấy giáo viên qua liền cầm sách lên giả vờ học bài.

Tôi nấn ná mãi đến khi chuông học sắp reo mới lấy hết can đảm bước lớp.

Vừa lộ mặt.

Đám quanh chỗ của lập tức im bặt, đứa nháy mắt đứa hiệu, trộm đầy ẩn ý.

Một kiểu tâm đầu ý hợp khiến buồn nôn.

Chắc chắn chuyện gì đó xảy .

Tim thắt , rảo bước về phía chỗ .

Thằng cùng bàn với Chu Kỳ phấn khích dùng khuỷu tay thúc : "Vợ mày về kìa!"

Cái danh xưng "vợ mày" khiến Chu Kỳ đỏ bừng tai, nhưng khiến thấy ghê tởm đến phát nôn.

Chính vì ghét bọn chúng, nên cứ hễ tan học là trốn ngoài.

Chu Oánh - bạn cùng bàn liếc một cái: "Cuối cùng cũng chịu về ? Sắp học đấy."

Tôi thèm đoái hoài đến nó, cẩn thận kiểm tra chỗ , mặt ghế vết bẩn lạ, bình nước vật thể bẩn, hộp bút sâu bọ, ngòi của từng cây bút vẫn còn nguyên.

Chu Kỳ và đám lâu la cứ hì hì căng thẳng kiểm tra từ xuống .

Tôi đếm bài tập, phát hiện tờ đề kẹp trong sách ngữ văn biến mất.

Mà tiết chính là tiết ngữ văn.

Biểu cảm của đám xung quanh như thể cuối cùng cũng tìm thấy "trứng phục sinh", chúng thích thú ngoài quan sát.

Tôi lập tức chất vấn kẻ chủ mưu: "Chu Kỳ! Tờ đề của !"

Chu Kỳ chỉ , cái điệu cứ như thể đang tán tỉnh bằng.

Trần Trác ghé sát , bảo: "Lát nữa mày cùng Chu Kỳ rừng cây nhỏ mà tìm, nó ở đấy."

Nó mỉa mai bằng cái giọng quái đản: "Chỗ đó , giáo viên cũng qua đó, hai đứa làm cái gì cũng chẳng ai ."

Ánh mắt nó mờ ám và hạ lưu, hiểu ngay ý đồ của nó.

Sao thể ghê tởm đến thế chứ!

Tôi chỉ tát lật mặt nó ngay lập tức!

Xung quanh vang lên tiếng rộ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-linh/chuong-1.html.]

Gương mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ thích thú.

Tôi phát điên mất thôi!

Nước mắt bắt đầu trực trào nơi hốc mắt.

Tôi hận những gương mặt cợt, hận những ánh mắt giễu cợt, và càng hận sự thờ ơ của những đứa con gái cùng phái.

Đám con gái đầu là Chu Oánh khoái việc gán ghép với một kẻ học hành xong, ngoại hình , nhân phẩm cũng chẳng gì như Chu Kỳ.

Cho dù hàng ngàn , hàng vạn !

"Tôi thích Chu Kỳ! Tôi và nó chẳng quan hệ gì cả!"

Tôi miệng để .

bọn chúng tai để !

Cứ nhất quyết cho rằng và Chu Kỳ là một cặp.

Thấy chọc tức đến phát .

Bọn chúng càng dữ dội hơn!

Chuông học reo lên.

Cô giáo ngữ văn kẹp tập đề nách bước , lướt qua đôi mắt đỏ hoe của nhưng coi như thấy, thản nhiên đặt xấp đề xuống bục giảng.

"Cả lớp lấy tờ đề ."

"Hôm nay chúng chữa đề."

Ánh mắt cô xuống, dừng mặt bàn trống của , cô khẽ nhíu mày.

"Hạ Hân, tờ đề của em ?"

Tôi lúng túng dậy, ấm ức trả lời: "Thưa cô, em làm ạ. Chu Kỳ ném tờ đề của em ."

Chu Kỳ phía gào lên: "Em !"

Ánh mắt sắc lẹm của cô giáo ngữ văn chằm chằm : "Em Chu Kỳ ném đề của em, em bằng chứng ?"

Lúc hướng ánh mắt về phía Chu Oánh, nó lập tức : "Tớ thấy gì hết!"

Cô giáo ngữ văn mất kiên nhẫn, nghiêm giọng giáo huấn : "Hạ Hân, bản em làm bài thì đừng đổ cho khác! Còn mặt mũi nào mà ! Ngồi xuống!"

Rõ ràng sai, trở thành kẻ gây rối vô lý.

Trong lồng n.g.ự.c kìm nén một ngọn lửa giận dữ va đập lung tung, khiến hai bên thái dương đau nhức.

Tôi chẳng vượt qua tiết học như thế nào nữa.

Chuông tan học reo.

Tôi hỏi ngay Chu Oánh: "Cậu thật sự thấy?"

Sắc mặt Chu Oánh biến đổi: "Tớ ch.ó nuôi, tan học tớ còn trông bài tập cho chắc!"

Trần Trác mò sang kiếm chuyện: "Mày với chồng mày rừng cây nhỏ , bảo nó tìm hộ cho haha!"

Tôi bật dậy như lò xo!

Ghế vang lên một tiếng "két" chói tai.

Điệu đê tiện của Trần Trác im bặt.

Tôi vớ lấy hộp bút của bọn chúng, ném mạnh thùng rác phía lớp học!

"Còn dám kiếm chuyện với tao nữa! Tao sẽ báo cáo với chủ nhiệm!"

Cô giáo ngữ văn bênh , thì tìm chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp xong, sẽ lên gặp chủ nhiệm phòng giáo dục!

Trần Trác nổi khùng: "Mày điên ?! Mắc mớ gì ném đồ của tao!"

Tôi đá bay cái bàn của nó: "Bọn điên chính là lũ chúng mày đấy!"

Loading...