Tôi đều treo lên mạng bán .
Tiền bán đồ cũ, mua hai chiếc áo lông vũ.
Một chiếc cho , chiếc còn cho bạn cùng phòng Liễu Hà.
ngờ rằng, Thẩm Yến Minh nhớ sinh nhật của .
9
Anh đặc biệt đến trường, tặng một bộ mỹ phẩm chính hãng.
“Tôi thấy em ít trang điểm, lên đại học , cũng nên học cách ăn diện .”
“Em thể hỏi Tịnh Nghi nhiều hơn, mấy chuyện cô khá rành.”
“Dù cũng là hai chị em, chuyện gì cũng thể rõ với .”
Tôi lặng lẽ đợi xong.
nhận món đồ đưa.
“Sao , thích ?”
Tôi lắc đầu.
“Anh tặng quà cho em, Ôn Tịnh Nghi sẽ vui.”
Trên mặt Thẩm Yến Minh thoáng qua một tia tự nhiên.
nhanh nụ thế.
“Dù thì chúng cũng là một nhà, tặng em quà sinh nhật cũng là chuyện nên làm.”
Thật ?
Tôi tỏ rõ thái độ.
Không lâu , Ôn Tịnh Nghi và Thẩm Yến Minh vì mà cãi .
Có lẽ là vì cãi quá nhiều, cũng thể vì hai đều xuất tương xứng, nuông chiều từ nhỏ.
Lần , Thẩm Yến Minh còn dỗ cô nữa.
Thậm chí, đến cuối kỳ còn truyền tin hai chia tay.
Ôn Đình Chu phiền não.
Anh đến tìm .
“Nguyệt Nguyệt, em du học ?”
Tôi lặng lẽ .
Nhìn đến mức chút chột .
Anh đưa tay sờ mũi.
“Tiếng Anh của em lắm ? Ra nước ngoài môi trường học bằng tiếng Anh, sẽ lợi cho việc học của em. Em chắc cũng từng nước ngoài đúng ? Có bao mà còn điều kiện…”
“Được.”
Ôn Đình Chu ngạc nhiên.
Dường như ngờ dễ dàng đồng ý đến .
“Em thật sự ?”
“Vâng.”
Tôi cụp mi, rõ cảm xúc của .
“Chẳng , nước ngoài còn điều kiện.”
“Hơn nữa, Yến Minh và Tịnh Nghi vì em mà vui, nếu em , lẽ họ sẽ về bên .”
Thấy hiểu chuyện như , ngược Ôn Đình Chu gì.
Lần đầu tiên, đưa tay, chút vụng về xoa đầu .
“Là với em, đến lúc đó, sẽ thường xuyên sang thăm em.”
Tôi khẽ cụp mi.
Có lẽ , giành suất trao đổi sinh viên .
Tôi chờ ngày , lâu .
Chưa đợi đến Tết, chủ động với bố chuyện nước ngoài làm sinh viên trao đổi.
Họ chút ngạc nhiên.
Nhìn thu dọn hành lý, Ôn Đình Chu dựa cửa, nửa đùa nửa thật :
“Em thế , cứ như nhà họ Ôn chứa nổi em .”
“Em sang để làm quen với môi trường bên đó.”
Tôi bình thản .
“Vậy .”
Thần sắc nhàn nhạt.
Dường như phía lâu.
Tôi coi như .
Bố tuy còn do dự, nhưng cuối cùng vẫn theo ý .
Đồng thời dặn Ôn Đình Chu sắp xếp thỏa thứ ở nước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bach-nguyet-thu/chuong-4.html.]
họ rằng, đến nửa tháng, dọn khỏi căn nhà mà Ôn Đình Chu sắp xếp.
10
Sau khi rời , Ôn Tịnh Nghi và Thẩm Yến Minh vẫn làm lành.
Thậm chí, cô còn bắt đầu hẹn hò với một theo đuổi .
Hai nhà Thẩm – Ôn vì mà trở nên căng thẳng.
Những chuyện đều do bạn cùng phòng Liễu Hà kể cho .
Sau đó, thêm một tháng nữa trôi qua, cô với :
Ôn Tịnh Nghi gặp t.a.i n.ạ.n xe, gãy xương cẳng chân.
Thẩm Yến Minh cuối cùng cũng xuống nước.
Diệu Linh
Anh ở bệnh viện chăm sóc cô suốt một tuần.
Sau khi xuất viện, hai làm lành.
Người vui nhất trong chuyện , ai khác ngoài Ôn Đình Chu.
Cuối cùng cũng kẹt giữa em gái và bạn nữa.
những điều đó, còn để tâm.
Vì rào cản ngôn ngữ, cuộc sống và giao tiếp của ở nước ngoài mấy thuận lợi.
Lịch học do trường sắp xếp cũng khiến bận đến cuồng.
Đợi đến khi Ôn Đình Chu lo xong việc, là Tết.
Trên bàn ăn, hỏi đến .
Bố sững .
“Chẳng con vẫn luôn liên lạc với nó ?”
Ôn Đình Chu cũng ngây .
Anh đặt bát đũa xuống, chậm chạp nhận :
“Đã hai tháng … em liên lạc với bố ?”
Bố , đồng loạt lắc đầu.
Vậy nó sống bằng gì?
Trong lòng Ôn Đình Chu bỗng dâng lên một nỗi hoảng loạn.
Càng nhiều hơn là cảm giác sợ hãi muộn màng.
Anh dám nghĩ, một cô gái nhỏ như , nếu xảy chuyện gì ở nước ngoài thì làm ?
Tay run run, lấy điện thoại , gọi cho .
Hiển thị: thuê bao ngừng hoạt động.
Ôn Đình Chu chằm chằm màn hình, mày nhíu chặt.
Anh gửi tin nhắn cho .
Chờ lâu, vẫn hồi âm.
Bố cũng bắt đầu sốt ruột.
“Có cần báo cảnh sát ?”
Anh trai bỗng nhớ điều gì, gọi cho bạn cùng phòng Trung Quốc mà từng sắp xếp cho .
cô :
“Ôn Giang Nguyệt ? Cô chuyển từ lâu .”
“Chuyển ?”
“Anh là trai cô ? Anh ?”
Ôn Đình Chu im lặng.
“Nếu em địa chỉ hiện tại của em , làm ơn cho , liên lạc với em .”
“Em thật sự .”
Đầu dây bên chút bất lực.
“ em đồn, cô hình như một đàn ông lớn tuổi bao nuôi.”
“Nghe mỗi tháng hai nghìn đô…”
“Choang” một tiếng.
Điện thoại trong tay Ôn Đình Chu rơi xuống đất.
Phản chiếu khuôn mặt trắng bệch đến khó coi của .
11
Ôn Đình Chu trong đêm mua vé bay sang Luân Đôn.
Theo lời bạn cùng phòng, tìm đến quán bar mà thường lui tới để giải khuây.
Ánh đèn chói lọi, âm thanh ồn ã.