Sắc mặt trắng bệch, đồng t.ử đờ đẫn chằm chằm và .
Hồi lâu , nó mới rặn một câu từ kẽ răng.
"Hai , ai động túi bút của ."
Tôi lườm nó một cái.
"Cậu bớt ngậm m.á.u phun , và căn bản hề phòng ."
Nó lau mặt một cái hỏi: "Ngoài hai thì còn ai nữa? Ai thể làm chuyện ghê tởm đến thế."
"Trong cái nhà chỉ hai là mong ."
"Tôi báo cảnh sát, bắt các chớt , các hại đời ."
Nó ngừng gào thét bên ngoài, khẳng định là chúng hãm hại nó, còn định xông tới đ.á.n.h .
Mẹ chắn mặt , chát.
Vung tay tát cho nó một cái khiến nó ngớ .
Nó đỏ mắt hét lên: "Sao đ.á.n.h con? Từ nhỏ thiên vị chị , chị nhét phao túi bút của con, thế mà còn đ.á.n.h con."
Mẹ mệt mỏi xua tay, những năm qua bà giải thích quá đủ .
"Con thiên vị thì cứ coi là thiên vị , hôm nay con đừng hòng động chị con."
Nó càng tức giận hơn, thấy bà nội từ trong phòng , nước mắt nó sắp trào ngoài.
Mẹ thiên vị Tề Hoan, nhưng vẫn còn bà nội thương nó.
Nó chạy gọi một tiếng mếu máo.
"Bà nội, con..."
"Phi Phi, cháu về , thi thế nào , mẩu giấy bà để trong túi bút cho cháu dùng ?"
Biểu cảm của nó đông cứng mặt, bà nội hồi lâu.
"Bà, tờ giấy đó là bà để ạ?"
" thế, ?"
Nó giống như một quả bóng kim đ.â.m thủng, xì , trượt dọc theo chân tường bệt xuống đất.
"Tại chứ? Lúc con thi môn Văn thì bắt quả tang phao, phán quyết gian lận ngay tại chỗ."
"Con học đại học nữa ."
Nó đất bịt mặt ngẩng đầu lên.
Bà nội câu đó.
"Bà sợ cháu ôn tập , chỉ cháu thi hơn một chút thôi."
Lần đến lượt nó ôm đầu gào thét với bà nội.
"Con bảo bà đừng động đồ của con, bà hiểu tiếng !"
"Bà nội là vì cho cháu, cháu thông cảm cho tấm lòng khổ cực của già."
"Nếu cháu ôn tập thì bà nội làm thế ?"
Tôi lạnh lùng lời thoại kiếp của nó.
Nó tựa góc tường như một đống bùn nhão, bà nội kéo thế nào cũng dậy .
Cuối cùng bà bệt xuống góc tường cùng nó, tự tát mặt .
"Phi Phi, bà cố ý mà."
Kim châm , quả nhiên là sảng khoái.
Cha đẩy cửa bước thấy cảnh một già một trẻ cùng .
"Cái gì thế , ban ngày ban mặt đen đủi cơ chứ?"
Tôi bụng giải thích cho ông .
"Bà nội để phao thi túi bút của Tề Phi, hại nó bắt vì gian lận trong kỳ thi đại học, học đại học nữa ."
Tôi cứ ngỡ cha sẽ nổi trận lôi đình.
ông chỉ trầm tư một lát châm điếu t.h.u.ố.c với Tề Phi: "Hại, chuyện gì to tát , bà nội mày cũng cố ý."
Tề Phi định phản bác, ông bồi thêm một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ba-noi-toi-khong-nghe-hieu-tieng-nguoi/chuong-3.html.]
"Ba bàn xong một vụ làm ăn lớn, lát nữa ông chủ đó sẽ đến nhà ăn cơm, con cứ theo ba kế thừa gia nghiệp là ."
"Con gái cuối cùng cũng là thứ tốn tiền lỗ vốn thôi, tất cả của ba đều là của con."
Tề Phi miếng bánh từ trời rơi xuống đập cho choáng váng, nhất thời buồn vui, biểu cảm vặn vẹo.
Tôi phụt thành tiếng, cha lườm một cái.
Tôi vội vàng bổ sung: "Ba, con là vì mừng cho ba đấy."
"Ba và Tề Phi ăn thịt, con cũng húp chút canh."
"Bà nội đúng là báu vật trong nhà , kiến thức rộng rãi, con thì quá nhỏ mọn , chuyện lãnh đạo đến ăn cơm nhất định giao cho bà lo liệu."
Tôi dùng ánh mắt hiệu cho đừng tiếp lời.
Trước đây cha dẫn về nhà, nấu cả một bàn thức ăn mà còn chê bai đủ điều.
Lần dứt khoát đừng nhúng tay .
Cha suy nghĩ một lát rút ngay 10 triệu đưa cho bà nội, dặn dò:
"Mẹ, nhất định để tâm đấy nhé, nhớ là đến nhà hàng của Hồi giáo mua thịt bò, thịt cừu, ông Lý ăn thịt lợn ."
Biết chuyện , Tề Phi bắt đầu lên mặt.
Cứ như thể thành phú nhị đại , cha cũng làm nữa, hai họ mỗi ngày ở nhà bàn chuyện trời biển, mơ mộng phát tài.
Tôi rót mang đến cho họ để ngóng.
"Ba, ông Lý thể giúp nhà kiếm bao nhiêu tiền ạ?"
Ông húp khoe khoang.
"Ông Lý là nhân vật thế nào, các ."
"Có bao nhiêu mời ông Lý mà , chỉ , Tề Chí Quốc, mới cái khả năng ."
"Mày học đại học thì cũng làm thuê cho thôi, Phi Phi trực tiếp theo ba kế thừa gia nghiệp là ."
Hai bọn họ đắm chìm trong giấc mộng phát tài, nhưng bà nội chắc chắn sẽ gây chuyện.
Cuối cùng cũng đến ngày ông chủ Lý ghé thăm.
Ba ngừng nịnh nọt ông chủ Lý, uống xong liền bảo nhà gọi bà nội lên món.
Bà nội bưng mấy món ăn dân dã .
Ba thấy sắc mặt đổi hẳn, ông mượn cớ vệ sinh để kéo bà nội sang một bên.
“Con chẳng đưa bà mười triệu, bảo bà mua đồ gì ngon ngon ?”
ông chủ Lý chẳng hề để tâm, ông ăn đến mức mỡ dính đầy mồm, còn tấm tắc khen ngợi bà nội.
“Bác gái, tay nghề của bác thật đấy, đúng là hương vị của gia đình.”
“Tiểu Tề , nhà già như báu vật .”
Tôi nghĩ đến những thứ thấy trong bếp, thầm hy vọng một lát nữa ông vẫn còn khen nổi.
Nghe thấy ông chủ Lý hài lòng, sắc mặt ba từ âm u chuyển sang rạng rỡ, lập tức dựng lên hình tượng đứa con hiếu thảo.
“Anh Lý, giấu gì , sống đời chẳng đều nhung nhớ miếng cơm nhà thế .”
Hai họ chén tạt chén thù, trò chuyện ngày càng hợp rơ, mắt thấy chuyện làm ăn sắp chốt xong đến nơi .
Tôi thúc giục bà nội lên món chính cuối cùng.
“Thịt lợn hầm miến đến đây!”
Ông chủ Lý và ba thấy món cuối cùng thì mặt mũi cắt còn giọt máu.
Bà nội vẫn đang đắc ý giới thiệu:
“Chí Quốc, băm thịt lợn thật nhỏ, mấy món đó các nếm đúng ?”
“Có mùi thịt, nhưng thấy miếng thịt .”
Ông chủ Lý còn hết câu lao thẳng nhà vệ sinh móc họng.
Vừa khỏi nhà vệ sinh, ngang qua bếp thấy bên trong một cái đầu lợn lớn đang chình ình đối diện với .
Thế là ông móc họng tiếp. Xong xuôi, ông bỏ luôn. Ba định chạy ngăn , kết quả vệ sĩ của đ.á.n.h cho mũi sưng mặt sưng.
Ông nhà, đập phá sạch sẽ bát đĩa xoong nồi, vẫn thấy hả giận, liền chỉ tay mặt bà nội mà hỏi:
“Có bà hiểu tiếng ? Tôi bảo bà mua là thịt bò, thịt dê cơ mà!”