7.
Anh rõ tinh thần ở bờ vực sụp đổ, chỉ cần thêm một bước nữa thôi là thể phát điên.
Vậy mà vẫn làm thế, thậm chí còn chút cố ý.
Một luồng lạnh lẽo từ tận đáy lòng khiến run rẩy. Tại ? Tại làm ?
Anh là bạn nhiều năm của , là tin tưởng nhất, cũng là cộng sự gắn liền lợi ích với .
Anh bất kỳ lý do gì để làm hại .
Trừ khi…
Một khả năng rùng rợn hiện lên trong đầu, co thành một khối, mười ngón tay siết chặt tóc .
Người chuyện với căn bản là Tạ Vũ Hạo!
Hoặc đúng hơn, Tạ Vũ Hạo thật. Tôi quen nhiều năm, là nguyên tắc, khô khan, cực kỳ thiếu trí tưởng tượng.
“Tiên tổ ngoài hành tinh cải tạo gen, khi c.h.ế.t sẽ biến thành quái vật”
loại chuyện hoang đường thế hợp với tính cách của , nhưng giống phong cách truyện.
Nói cách khác, chuyện giống như do chính bịa hơn.
Tất cả đều chỉ về một khả năng cuộc trò chuyện với Tạ Vũ Hạo, cả việc cầu cứu , tất cả đều là ảo giác của .
Tôi rơi ảo giác.
Thế giới ảo giác chân thực đến mức ngay cả logic cũng tự khớp.
Xác vợ biến thành quái vật thể phát hiện dấu chân , còn Tạ Vũ Hạo thì sẽ giải thích cho nguyên nhân vợ – Tiểu Dung biến thành xác sống.
Mọi chuyện đều căn cứ, mà căn cứ nào cũng lý.
Bất kể xung quanh hoang đường quái đản đến , chúng đều đang sức thuyết phục rằng tất cả đều là thật, đều đang liều mạng phá hủy thần trí của , kéo vực sâu của sự điên loạn.
Tôi thua .
Thua chính ảo giác của bản .
Tôi lặng lẽ móc điện thoại, mở ghi chú, bắt đầu di ngôn.
Tôi rơi thế cục “ não tron bể”, căn bản phân biệt cái gì là thật, cái gì chỉ là tín hiệu điện lừa dối bản .
Ngay lúc , cái “” đang dùng điện thoại di ngôn lẽ cũng chỉ là một chuỗi tín hiệu sinh học tuyệt vọng vô vọng, còn bản thật sự của thì co rút trong thang máy chật chội, ngất lịm hề .
Trên màn hình điện thoại bật một tin nhắn WeChat, là Tạ Vũ Hạo: “Tôi đến , ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ao-giac-hay-su-that/chuong-7.html.]
Tôi để ý, tiếp tục di ngôn.
Mọi thứ trong ảo giác đều mang ác ý với . Tôi nghi ngờ gì, chỉ cần cho Tạ Vũ Hạo chỗ ẩn , quái vật sẽ lập tức mò tới.
“Cậu ? Tôi đang ở trong tòa nhà, trốn ở tầng mấy ?”
“Sao trả lời, thấy WeChat ?”
“Nói mà, rốt cuộc đang ở ?”
Nhìn những tin nhắn dồn dập của Tạ Vũ Hạo, thậm chí thể tưởng tượng vẻ mặt ngày càng bực bội của .
Nghĩ cũng thấy thú vị. Tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ: ảo giác thể lừa , thể lừa ảo giác ?
Để kiểm chứng ý nghĩ , nhắn cho Tạ Vũ Hạo: “Tôi ở tầng mười.”
Thực , đang ở tầng tám. Vừa xác vợ biến thành quái vật leo lên, tiếng động chắc nó ở hai tầng.
Nếu để Tạ Vũ Hạo dẫn lên đó, xem trong ảo giác khi hai con quái vật gặp sẽ xảy chuyện gì?
Tôi tắt màn hình điện thoại, nhét túi. Khoảnh khắc đó, chợt một chút cảm giác ưu thế, như đang nắm quyền chủ động.
Rất nhanh, tiếng bước chân vang lên.
Có đang lên.
Tôi căng thẳng ngay lập tức.
Tạ Vũ Hạo bước nhanh, đế giày cọ sát lên bậc thang, mỗi bước như giẫm mạnh lên tim .
Càng lúc càng gần, theo bản năng nín thở, căng cứng. Trong bóng tối, dồn hết sự chú ý tai, từng dừng giữa mỗi tiếng bước chân của Tạ Vũ Hạo cũng khiến giật , lo sợ rẽ sang phía đang trốn.
Mấy giây , tiếng bước chân mới chậm rãi xa.
Tôi dựa lưng bức tường xi măng, thở phào một , tay chân lạnh ngắt, run ngừng.
Phải mất vài giây, nhịp tim dồn dập như trống trận mới dần bớt , để âm thanh khác.
Bất ngờ, điện thoại trong túi sáng lên, rung “ù ù”.
Tạ Vũ Hạo gọi đến. Tôi do dự, chỉnh âm lượng nhỏ nhất, nhấn .
Giọng dồn dập vang lên từ ống :
“Tôi thấy nó , nó đang đuổi . Cậu trốn kỹ , tuyệt đối đừng …”
Chưa kịp hết, ống vang lên “tút tút tút” bận máy. Bàn tay cứng đờ, nắm chặt điện thoại.
Tạ Vũ Hạo đang… bảo vệ ?