5.
Cha ở thành phố .
Người duy nhất thể cầu cứu bây giờ chỉ bạn kiêm quản lý của — Tạ Vũ Hạo.
Tôi lấy điện thoại , gửi cho tin nhắn cầu cứu WeChat kèm định vị.
Lúc là 11 giờ rưỡi đêm, lo ngủ, sẽ thấy tin nhắn.
chẳng bao lâu , điện thoại gọi đến.
Màn hình sáng lên trong bóng tối, vội vàng ngắt cuộc gọi, nhắn cho :
“Giờ tiện máy, tiếng động sẽ dẫn quái vật tới, mau đến đón .”
Anh trả lời: “Tôi ngoài , cố gắng chịu thêm chút nữa.”
Tạ Vũ Hạo bệnh tình của , đây cũng từng giúp thoát khỏi ảo giác vài .
Vì thế, chỉ cần sơ qua tình hình, hỏi gì thêm, lập tức chạy đến chỗ .
Nhìn thấy tin nhắn của , mới thở phào nhẹ nhõm. Mấy phút , chợt nhớ : khi nãy xe đ.â.m cột đèn, xác vợ hất văng ngoài, giờ chắc vẫn còn đất.
Tạ Vũ Hạo ngang qua đó, nhất định sẽ phát hiện.
Anh và vợ là thanh mai trúc mã, nếu bất ngờ thấy t.h.i t.h.ể của cô , thể sẽ báo cảnh sát. Tôi rõ với .
Thế là gửi thêm một tin nhắn, kể hết đầu đuôi sự việc. Lần , mất khá lâu mới gửi một đoạn tin nhắn thoại.
Chỉ vỏn vẹn hai giây.
Tôi bấm chuyển giọng thành văn bản, hiện : “Cậu Tiểu Dung thành xác sống ?”
Tôi kinh ngạc, vốn nghĩ sẽ : “Tiểu Dung c.h.ế.t ?”
Hoặc: “Cậu g.i.ế.c Tiểu Dung ?”
ngờ, câu là: “Tiểu Dung thành xác sống .”
Tôi gõ chữ trả lời:
“Không biến xác, mà là hóa quái. Trong ảo giác của , t.h.i t.h.ể Tiểu Dung biến thành quái vật.”
Lần , thật lâu Tạ Vũ Hạo mới gửi tiếp một tin nhắn. Tôi chuyển thành văn bản, chỉ một câu ngắn, mà mấy vẫn thấy khó hiểu.
Anh : “Có thể đó là ảo giác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ao-giac-hay-su-that/chuong-5.html.]
Tôi thật sự hiểu nổi câu . Nghĩ lẽ tính năng chuyển giọng sai, nên chỉnh âm lượng điện thoại xuống mức thấp nhất, dán sát tai để đoạn thoại. “Có thể đó là ảo giác.”
Giọng của Tạ Vũ Hạo truyền từ loa, trầm khàn, u ám, nhưng từng chữ rõ ràng rành mạch.
Một cảm giác bất tường cực lớn bao trùm lấy .
Tay run rẩy, gõ: “Ý là gì? Thế nào gọi là thể ảo giác?”
Một lúc , bên gửi tới một đoạn thoại dài đến 42 giây.
Rồi tiếp theo là hết tin đến tin khác.
Trong lúc đang bận chuyển lời thoại sang chữ, hơn mười tin gửi tới.
Và cũng chính từ những đoạn thoại , một bí mật kỳ dị mà từng ai — về vợ , Tiểu Dung.
Ngày xưa một ngôi làng nhỏ sâu trong núi, dân làng sống nhờ thiên nhiên, nghèo khó.
Năm , một trận hạn hán nghiêm trọng ập đến. Ruộng đồng thu hạt thóc nào, lương thực dự trữ mùa đông cũng cạn. Người dân chỉ thể dựa thú rừng để cầm cự qua ngày, gắng gượng sống đến mùa đông.
Thế nhưng khi tuyết lớn rơi xuống, thú rừng trong núi săn bắt sạch. Cơn đói hành hạ khiến sắp phát điên. Họ lục tung cả ngôi làng, ngay cả chiếu cỏ, chăn bông cũng đem nấu ăn, nhờ gắng thêm nửa tháng.
Nửa tháng đó, ai nấy đều cái đói hành hạ như rơi xuống địa ngục. Và khi miếng chiếu cuối cùng ăn sạch, dân rơi cơn cuồng loạn.
Họ nhóm một cái vạc lớn, lôi đứa trẻ nhỏ nhất trong làng , định nấu ăn.
Cha đứa trẻ đau đớn van xin, còn đứa bé thì xé ruột gan. dân làng chỉ vòng quanh, ánh lửa hừng hực chiếu sáng những đôi mắt đỏ ngầu, vô cảm.
Thầy cúng trong làng đành lòng, ngăn cản, nhưng đánh trọng thương.
Lúc , trưởng làng bước : “Cứu tế đường tới, bằng giá chúng gắng gượng.”
Muốn gắng gượng, thì thức ăn. Bấy giờ, trong đám đông :
“Hạn hán là bởi thầy cúng cầu mưa thành, mới khiến chúng mất mùa!”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn thầy cúng. Có phụ họa:
“Nhất định là ông làm sai điều gì, xúc phạm thần linh nên mới trời phạt hạn hán!”
“Phải, đến mưa còn cầu , giữ ích gì?”
“ , giữ ích gì?”
Tiếng hùa theo ngày một nhiều, cuối cùng kẻ đề nghị: dùng gia đình thầy cúng cho đứa trẻ, làm thức ăn cho cả làng.
Mọi đồng loạt giơ tay tán thành, ngay cả cha của đứa bé cứu cũng âm thầm giơ tay.