Ánh Trăng Đã Tàn - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:38:44
Lượt xem: 1,216

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Mặc chịu trách nhiệm kết nối các nguồn lực tại địa phương, còn Ôn Ninh đảm nhận khâu tuyên truyền và quảng bá.

Sự kết hợp giữa cặp đôi "trai tài gái sắc" khiến thị trấn vắng vẻ năm nào bừng lên một sức sống mới đầy rạng rỡ.

Đứng giữa sân nhỏ, xuống thị trấn náo nhiệt nép chân núi tuyết hùng vĩ, Ôn Ninh khẽ tựa đầu vai Trần Mặc.

Cảm giác thành tựu và bình yên dâng đầy trong lòng cô.

Trần Mặc nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô: "Ôn Ninh, cảm ơn em vì đến nơi ."

Cô siết chặt lấy tay , đôi môi khẽ mỉm gật đầu cho lời đáp.

Nơi đây đối với cô giờ còn là nơi để chạy trốn lánh nạn nữa, mà trở thành một thế giới mới do chính tay cô tạo dựng nên.

Tình cảm giữa Ôn Ninh và Trần Mặc cũng theo đó mà ngày càng mặn nồng, sâu sắc.

Trong một buổi chiều tà rực rỡ, khi hai kiểm tra xong lộ trình bộ đường dài cho khách, Trần Mặc tự nhiên đưa tay nắm lấy tay cô.

Ôn Ninh hề kháng cự, cô khẽ đan ngón tay tay .

Không cần đến những lời tỏ tình kinh thiên động địa thề non hẹn biển, chính ấm lan tỏa nơi đầu ngón tay lúc là lời hứa hẹn chân thành nhất.

Những lúc rảnh rỗi, Trần Mặc thường lái chiếc mô tô phân khối lớn chở cô dạo thảo nguyên ngắm những đóa hoa dại khoe sắc.

Khi cô bận rộn làm việc bên bàn giấy, lặng lẽ mang đến một tách hoa quế thơm dịu.

Nụ gương mặt Ôn Ninh xuất hiện ngày một nhiều hơn, cả cô toát lên vẻ rạng rỡ của một đang đắm chìm trong hạnh phúc.

Cô gần như quên quá khứ đau thương, cuốn sổ tay cũ kỹ cũng lớp bụi thời gian phủ mờ.

Thanh Xuyên và Trần Mặc giờ đây trở thành tất cả cuộc sống của cô.

Sau một cơn mưa thu se lạnh, cánh cửa homestay đột ngột đẩy .

Một đàn ông ngược chiều ánh sáng, bóng dáng chính là Lục Tranh.

Dáng vẻ đầy vẻ phong trần mệt mỏi, gương mặt hốc hác hiện rõ sự bơ phờ những ngày dài tìm kiếm.

Ngay giây phút thấy Ôn Ninh, trong mắt Lục Tranh tràn ngập sự vui sướng điên cuồng đến khó tin, xen lẫn với đó là nỗi đau khổ tột cùng.

"A Ninh... tìm em lâu ..."

Ôn Ninh Lục Tranh, trong ánh mắt cô thoáng qua một sự mờ mịt và xa lạ.

Gương mặt đối với cô quả thực xa lạ, nhưng hiểu mang đến cho cô một cảm giác chán ghét khó tả.

Trần Mặc lập tức tiến lên một bước, chắn mặt cô với tư thế bảo vệ: "Vị , đặt phòng ở trọ ?"

Lục Tranh phớt lờ sự hiện diện của Trần Mặc, cô đầy gấp gáp: "A Ninh, theo về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-trang-da-tan/chuong-9.html.]

Ôn Ninh khẽ lắc đầu, giọng điệu của cô vô cùng bình thản: "Tiên sinh, lẽ nhận nhầm , nơi chính là nhà của ."

Hai chữ "Tiên sinh" phát từ miệng cô thật lạnh lùng và xa cách, giống như những mũi kim châm thẳng tim Lục Tranh.

Trần Mặc nhẹ nhàng ôm lấy vai Ôn Ninh, tuyên bố chủ quyền: "Xin đừng làm phiền khách hàng và vợ cưới của ."

Ba chữ "Vợ cưới" vang lên khiến hình Lục Tranh chao đảo, sắc mặt lập tức trắng bệch còn một giọt máu.

Nhìn dáng vẻ Ôn Ninh tin tưởng nép lòng Trần Mặc, Lục Tranh mới cay đắng nhận bản loại khỏi cuộc chơi từ lâu.

, Lục Tranh vẫn chịu rời khỏi thị trấn nhỏ .

Anh thuê một nhà nghỉ ngay gần đó, mỗi ngày đều mang theo tấm ảnh chụp chung ngày xưa của hai đến tìm cô.

Anh kiên trì bên cạnh, kể những kỷ niệm quá khứ giữa và cô, hy vọng thể đ.á.n.h thức những mảnh ký ức mất.

phản ứng của Ôn Ninh vẫn luôn bình tĩnh: "Anh Lục, chuyện gì qua thì hãy cứ để nó qua , đang làm phiền đến cuộc sống hiện tại của đấy."

Sự điềm nhiên đến lạnh nhạt của cô chính là lời hồi đáp tàn nhẫn nhất dành cho Lục Tranh.

Vào một buổi tối, Ôn Ninh chủ động tìm gặp Lục Tranh lúc đang vô cùng tiều tụy, cô thẳng thắn rõ lòng :

"Anh Lục, cho dù đây chúng từng yêu sâu đậm đến thế nào, thì việc chấp nhận điều trị xóa bỏ ký ức cũng đủ chứng minh rằng quá khứ đó đối với quá đỗi đau thương."

Cô đưa mắt về phía ánh đèn vàng ấm áp phát từ homestay, giọng đầy kiên định:

"Hiện tại đang hạnh phúc, Trần Mặc đối xử với cực kỳ , đây mới chính là cuộc sống mà hằng mong . Vì , xin hãy buông tay , đừng cố gắng khơi gợi những nỗi đau đó nữa."

Lục Tranh bàng hoàng như sét đ.á.n.h ngang tai, cuối cùng cũng hiểu một sự thật đau lòng.

Sự giải thoát lớn nhất dành cho Ôn Ninh chính là việc cô lãng quên .

Lục Tranh cúi đầu, đôi vai sụp xuống đầy bất lực, giọng khàn đặc: "Được... sẽ buông tay."

Sáng sớm ngày hôm , Lục Tranh lẳng lặng một rời khỏi Thanh Xuyên.

Trước khi , từ xa về phía ngôi nhà Ôn Ninh cuối.

Dưới ánh ban mai rực rỡ, Ôn Ninh và Trần Mặc đang sóng vai giữa sân, nhẹ nhàng chỉnh chiếc áo choàng cho cô, khung cảnh mới ấm áp và bình yên làm .

Anh kỹ sườn mặt của con gái từng yêu cuối dứt khoát xoay rời , một ngoảnh đầu .

Cực quang ở Thanh Xuyên vẫn xuất hiện đúng hẹn như một lời hứa của đất trời.

Câu chuyện của Ôn Ninh và Trần Mặc vẫn tiếp diễn từng ngày, cần kinh thiên động địa, chỉ cần hạnh phúc êm đềm như dòng suối nhỏ chảy trôi.

Những tháng ngày u tối trong quá khứ, cuối cùng cũng những năm tháng mới dịu dàng và đầy yêu thương bao bọc lấy.

HẾT -

Loading...