Không ngoài dự đoán, đây chính là chiêu trò của Tạ Hoài.
Anh đang ép thỏa hiệp.
cũng nhanh chóng gạt bỏ phiền muộn.
Số tiền tiết kiệm của đủ để sống an nhàn vô lo vô nghĩ đến cuối đời .
Không làm cũng chẳng cả.
Sau đó, trong nhóm chat của khu phố đột nhiên tin nhắn.
【Hình như khu sắp giải tỏa để đền bù .】
Cho đến ngày ban quản lý tìm đến tận cửa để bảo ký đơn đồng ý giải tỏa.
Tôi nhận một tin nhắn văn bản từ Tạ Hoài.
"Chỉ cần em đồng ý về, sẽ bảo bọn họ dừng ngay lập tức."
Tôi chợt nhớ .
Trước đây hình như từng với Tạ Hoài rằng căn nhà ở quê quan trọng với .
Hồi đó, khi mất, Tạ Hoài từng bảo bán căn nhà đó .
Anh mua cho một căn nhà mới ở Giang Thành.
từ chối.
Tôi nơi đó chứa đựng những ký ức tuổi thơ hạnh phúc của .
Thực lúc chỉ bản biến thành một đóa hoa tầm gửi.
Tôi quên phận của chính .
sự thật là, ngay cả điều đó cũng lừa .
Tôi mỉm , dứt khoát ký tên tờ giấy.
Tạ Hoài rằng cực kỳ ghét căn nhà .
Những ký ức tuổi thơ đẽ cũng là do tự thêu dệt nên mà thôi.
Giờ phá , xem như cũng .
12.
Sau ngày hôm đó, chuyển đến một căn phòng trọ giá thuê tám trăm tệ một tháng.
Phòng tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, dù ở một cả ngày cũng chẳng thấy sợ hãi.
Chỉ là, con hễ trong túi tiền mà rảnh rỗi quá mức thì thường nảy sinh ý định làm vài việc .
Thế là, một đêm cày bao nhiêu bộ phim tình cảm sướt mướt.
Tôi bar và gọi vài mẫu đến tiếp rượu.
ngay khoảnh khắc trả tiền xong, liền thấy hối hận.
Nhìn mấy đó nhảy múa mặt, trong đầu cứ vô thức hiện lên khuôn mặt của Tạ Hoài.
Đến khi cố gắng gạt gương mặt của khỏi tâm trí.
Rồi mấy mẫu mắt.
Sự chênh lệch quá lớn khiến lòng tránh khỏi một trận hụt hẫng.
Uống hai ly rượu, thấy nhạt nhẽo vô vị nên rời khỏi quán bar.
Một cơn gió lạnh thổi qua làm tỉnh rượu quá nửa.
Đi vài bước thì bụng thấy đói, bèn ghé một quán mì.
Tôi ngờ gặp bạn cũ Lục Thần ở đây.
Cậu là lớp trưởng hồi cấp ba, cũng là duy nhất từng giúp đỡ khi cả lớp cô lập.
Cậu nhận và lên tiếng chào hỏi:
"Kiều Ngữ~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/anh-ta-dinh-hon-toi-om-tien-bo-tron/chuong-5.html.]
Tôi khựng một chút, mỉm bước tới chào hỏi một cách tự nhiên.
"Lớp trưởng, thật tình cờ quá!"
Vừa dứt lời, ánh mắt bỗng đổi.
"Kiều Ngữ, ..."
Cậu ngập ngừng hồi lâu mới thốt một câu.
"Cậu đổi nhiều quá, trông khác hẳn ngày xưa."
Tôi cúi xuống tự .
là khác thật.
Ngày học, lúc nào cũng cúi gầm mặt, chuyện còn dám lớn tiếng.
Còn bây giờ, thẳng mắt Lục Thần, :
"Chúng chín năm gặp , đổi cũng là lẽ thường tình mà đúng ?"
Lục Thần gật đầu, đầy cảm thán:
"Thấy trở nên như bây giờ, thật quá."
Cậu chân thành, hề chút gượng gạo nào.
Chắc chẳng ai ngờ , từng từ chối lời tỏ tình của .
Bất chợt thấy hổ thẹn.
Năm xưa, lợi dụng tình cảm của .
Chỉ để cuộc sống của ở trường dễ thở hơn một chút.
Lúc , với một lời xin .
"Chuyện lúc ..."
Lời mới một nửa thì cắt ngang bởi hành động dậy vội vã của Lục Thần.
Cậu vẫy tay về phía cửa.
"Thiên Thiên, ở đây!"
Tôi đầu , thấy một cô gái mặc áo khoác lông vũ màu hồng bước .
Khi cô đến bàn, Lục Thần nhiệt tình giới thiệu với .
"Đây là Trần Thiên, bạn gái ."
Tôi dậy đưa tay với cô .
"Chào bạn, là Kiều Ngữ, bạn học cấp ba của Lục Thần."
Không khí bỗng chốc trở nên gượng nghịu, đối diện cặp đôi trẻ mà thấy thật sự thừa thãi.
Khi mì bưng lên, chỉ ăn vài miếng bảo nhân viên đóng gói mang về.
Lúc định , họ vẫn cứ nhiệt tình níu kéo.
Từ chối , đành kết bạn WeChat với Trần Thiên, chỉ là để khi khác tụ tập.
Rời khỏi quán mì, khỏi thở dài cảm thán.
Dạo chắc xem nhiều phim ngôn tình quá , nên đầu óc mới nảy những suy nghĩ thiếu thực tế như .
Trước khi Trần Thiên xuất hiện, còn định xin vì chuyện năm xưa.
May mà kịp .
Nếu thì đúng là một phen bẽ mặt.
Ngước mắt lên, thấy một cô gái mặc chiếc váy ngắn màu đỏ cách đó xa.
Trên con phố mà ai nấy đều khoác lên những chiếc măng tô màu đen xám trầm mặc, cô trông thật nổi bật đến kỳ lạ.
Trực giác mách bảo rằng, cô đến đây là để tìm .
Bởi vì kể từ khi bước , ánh mắt cô vẫn luôn dán chặt lấy .