ÁNH SAO RỰC RỠ - Chương 6:

Cập nhật lúc: 2026-04-22 05:48:35
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Phó Nguyên An kết thúc cảnh cuối cùng, lái xe đến sân bay đón . Giữa đường, tiếng chuông điện thoại vang lên, đầu dây bên là giọng run rẩy, nức nở của Tiểu Viên: “Chị Kiều, thầy Bạch… thầy Bạch xảy chuyện !”

Tôi dừng xe bên lề đường, hỏi: “Có chuyện gì?”

“Dạo tâm trạng thầy Bạch tệ, thường xuyên cùng Sở Nhân, cho em cùng. Mỗi về đều say khướt… Rồi còn lén lút chuyển tiền từ tài khoản chung… Tối qua… tối qua cảnh sát gọi cho em, bảo là thầy Bạch bắt vì sử dụng ma túy… Sao thế ? Tại làm ?” Giọng Tiểu Viên nghẹn ngào trong điện thoại.

Bàn tay siết chặt vô lăng, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Tôi chợt nhớ điều gì đó, vội vàng kiểm tra nhật ký cuộc gọi. Quả nhiên, hơn 12 giờ đêm qua một cuộc gọi nhỡ từ lạ. Có lẽ là Bạch Yến Từ gọi, cũng thể là cảnh sát thông báo cho quen.

Hình ảnh Bạch Yến Từ mưa đêm đó hiện lên trong tâm trí , vẻ mặt lúc đó thật tệ, đôi mắt chất chứa nỗi tuyệt vọng đến cùng cực. Phải chăng lúc đó , bước chân con đường tội , thể đầu?

Chuông điện thoại vang lên, là Phó Nguyên An gọi. Chắc hẳn tin tức Bạch Yến Từ và Sở Nhân bắt vì sử dụng ma túy lan truyền chóng mặt, ngay cả Weibo cũng tê liệt.

“Đừng tự trách, chị nợ điều gì.” Phó Nguyên An lên tiếng một hồi im lặng.

“?”

“Đừng để tâm đến những lời , dù chị đưa nghề, cũng sẽ đối mặt với vô cám dỗ.” Phó Nguyên An tiếp, coi sự im lặng của như một sự đồng tình.

“Tôi thích tự trách bản .” Tôi ngắt lời , “Con ai cũng lòng tham, đáng sợ nhất là kẻ tiền, tự tôn cao ngất ngưởng nhưng tự chủ.”

“Chuyện của Bạch Yến Từ ngày hôm nay liên quan gì đến .”

“Tôi sẽ bao giờ trừng phạt bản lầm của khác, khác cũng đừng mong dùng đạo đức để ràng buộc .”

Đầu dây bên im lặng một lúc, Phó Nguyên An lên tiếng: “Chị còn bao lâu nữa mới đến? Tôi xổm bên đường nửa tiếng .”

“…” Nhìn quãng đường nửa tiếng còn , thản nhiên : “Ba phút nữa.”

***

Lễ trao giải diễn khi đang đường đến Vân Nam. Hai ngày , bên bờ hồ Nhĩ Hải tĩnh lặng, mới dịp xem khoảnh khắc Phó Nguyên An bước lên bục vinh quang, nhận giải Tân binh xuất sắc nhất với bộ phim “Vân Yên”.

Trên màn hình, với mái tóc cắt ngắn gọn gàng, chỉ cần một cái nhếch môi cũng đủ khiến khán giả hò reo cuồng nhiệt, Phó Nguyên An giơ cao chiếc cúp, giọng vang lên đầy cảm xúc: “Người đầu tiên cảm ơn chính là quản lý của , Kiều Hi. Chị giống như một bí ẩn , luôn khiến bất ngờ và thích thú. Chị xứng đáng là một quản lý hạng nhất.”

“Vậy theo Phó Nguyên An, thấy như thế nào?” – Người dẫn chương trình nhanh nhạy bắt lấy lời .

Phó Nguyên An trầm ngâm giây lát, đó nở một nụ tinh quái. Ánh mắt cậunhìn thẳng ống kính, như thể xuyên qua màn hình, chạm đến . “Tôi là tác phẩm nghệ thuật hảo nhất tạo bởi một nào đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/anh-sao-ruc-ro/chuong-6.html.]

Tôi bật .

“Ngoài ,” – Cậu hít một thật sâu, đặt lên chiếc cúp một nụ hôn nhẹ nhàng, với vẻ điềm tĩnh của qua những thăng trầm của giới giải trí – “Tôi tuyên bố một việc. Tôi sẽ rời khỏi giới giải trí.”

Cả khán phòng xôn xao.

“Cảm giác ở đây nếm trải, cuộc đời ngắn ngủi, thử sức ở những lĩnh vực khác.” Cậu ngừng một chút, nụ hiện lên môi: “Lý do chính là, sẽ bao giờ động lòng với một tác phẩm nghệ thuật, thì sẽ làm tác phẩm nghệ thuật nữa.”

Ương bướng. Đó là từ duy nhất hiện lên trong đầu lúc .

Nhận còn chúc mừng , đưa máy lên, chụp vội bức ảnh hoàng hôn hồ Nhĩ Hải gửi cho .

Chưa kịp gửi tin nhắn, một giọng quen thuộc bất ngờ vang lên lưng: “Nếu chị selfie một tấm thì hơn.”

Tôi đầu . Phó Nguyên An, trong bộ đồ thoải mái, đeo kính râm, thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng đuổi kịp.”

“Sao đến đây?” – Tôi , ánh mắt dò hỏi.

“Chị vẫn trả lời .”

“Trả lời gì?”

“Chẳng chị mối quan hệ bền vững hơn tình yêu là quan hệ lợi ích ? Chúng tiếp tục phát triển mối quan hệ lợi ích .”

“Cậu nhận đơn từ chức của ?” – Tôi bất ngờ.

“Nhận ,” – Phó Nguyên An hắng giọng – “Nên hỏi, công ty tương lai của chị còn tuyển ? Tôi dẫn cả công ty nghệ sĩ của đến đầu quân cho chị đây.”

“…”

Bỏ ngoài tai lời , tiếp tục bước dọc theo bờ biển. Phó Nguyên An vẫn bám theo rời, giọng đều đều: “Chị cân nhắc một chút . Chờ khi quan hệ của chúng bền vững , chúng sẽ chuyển sang mối quan hệ bền vững là tình yêu.”

“Xem tình hình .” – Tôi đáp gọn lỏn.

“Tình hình nào thì cân nhắc?”

Nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ như hàng ngàn vì biển, mỉm : “Đợi khi những ngôi chọn đều tỏa sáng sân khấu của riêng họ, con đường sự nghiệp rộng mở.”

Loading...