Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương - Chương 7: Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương (7)

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:03:38
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Tối muộn, Dung Khâm ở phòng cách vách đột nhiên nhắn tin cho :

[Ngày mai đừng về ?]

… Sao cứ cảm giác ngữ khí của là lạ .

Có chút… đáng thương?

Chậc.

Quên , nên để đứa trẻ đáng thương vui vẻ một chút.

[Không về, mai là cuối tuần mà.]

[Tôi là sẽ giữ lời.]

Lúc Dung Khâm mới yên lòng: [Được.]

Tôi hỏi : [Sao còn ngủ?]

Hắn nhanh trả lời một câu: [Không ngủ .]

đó nhanh chóng thu hồi, nhắn câu khác: [Bây giờ ngủ.]

Sau đó, gửi một tin nhắn thoại tới.

Lúc ấn xuống, thanh âm trầm thấp quyến rũ của đàn ông thoáng vang lên ở trong phòng, mang theo chút dịu dàng lưu luyến.

Giống như… lúc nam nữ chính trong phim ôm chìm giấc ngủ, tóc mai của hai khẽ chạm .

“Ngủ ngon.” Hắn đấy.

Ban đêm, gió thổi làm rung động đóa hoa tường vi, cũng trả lời một câu nhắn thoại đơn giản: “Ngủ ngon.”

Có lẽ, gió đang thổi, cũng hoa đang động.

rung động.

14

Ngày hôm gặp , Dung Khâm khôi phục trở với cái bộ dáng lạnh lùng , bộ dáng đỏ mặt tai hồng chạy khỏi phòng ngày hôm qua.

Thậm chí còn tâm tình nhét trong n.g.ự.c một cây kẹo hình con thỏ.

“Cái hôm qua Phong ăn hết ?” Tôi xé vỏ bỏ miệng, hàm hồ .

Dung Khâm thoáng qua , đó liền chuyển tầm mắt chằm chằm cửa thang máy: “Tôi lấy cái cuối cùng.”

Tôi tưởng tượng cái cảnh mặt chút đổi giật kẹo từ tay Phong, đó Phong sẽ giơ tay điệu hoa lan lớn tiếng bất mãn càu nhàu, liền bật thành tiếng.

Dung Khâm cũng cong cong môi, thấy thang máy nhanh xuống tới tầng một, xoay nhấc cao khẩu trang lên cho , đó kéo mũ xuống che mặt .

Chỉ lộ một đôi mắt.

Tôi thậm chí còn ngẩng cằm lên mới thể thấy .

Tới đoàn làm phim, Phong cầm theo túi đồ ăn vặt lớn xuất hiện, tâm tình ai oán đặt ở bên cạnh , đang xem Dung Khâm trang điểm.

Anh than thở một câu: “Cậu sợ em béo c.h.ế.t .”

Tôi nháy mắt liền hiểu ý tứ lời của , lè lưỡi với một cái, giống như khoe khoang : “Cậu còn lâu mới ghét bỏ em béo, ? Dung Khâm ~ cưa cưa ~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong/chuong-7-anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong-7.html.]

Tiếng ngọt ngấy làm cho biểu tình của Dung Khâm chút dại trong chớp mắt, mà thợ trang điểm cho lập tức run tay, vẽ cho một đường kẻ mắt lệch tận trán.

“Thật xin thật xin .” Thợ trang điểm nhanh chóng tẩy làm .

Dung Khâm tự nhiên ho hai tiếng, ở trong gương, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Em đừng quậy.”

Tôi thè lưỡi, tháo khẩu trang xuống ăn khoai tây chiên, tra tấn nữa.

Hôm nay phim kết thúc trong buổi sáng, buổi chiều Dung Khâm sẽ đưa ăn lẩu.

Dung Khâm đồ trùm kín mít từ đầu tới chân, tính toán lái xe đưa tới nhà hàng lẩu ăn.

Tôi bên cạnh , vui vẻ : “Tôi với lâu mới cùng ăn lẩu nhỉ! Đợi lát nữa ăn hết tiền mới !”

Ánh mắt Dung Khâm run lên, thanh âm cũng nhẹ hơn chút: “Vậy em ăn cả đời.”

Nghe , bước chân của dừng một chút, lập tức càng thêm vui vẻ ghé sát bên cạnh , khóe miệng như sắp kéo lên tận huyệt thái dương.

Kết quả giây tiếp theo, một thanh âm the thé vẻ mềm mại truyền tới từ phía .

“Lẩu gì cơ? Cho chị với, em Tiểu Khâm.”

Hạ Đồng chú ý tới hai chúng , còn lén, thậm chí còn làm như thiết với Dung Khâm lắm, ở bên cạnh , bả vai còn đụng n.g.ự.c .

Dung Khâm còn đang thả lỏng đột nhiên như gặp chuyện lớn tránh một bên, lưu loát nắm thẳng về phía , né tránh Hạ Đồng.

Mà Hạ Đồng đang dựa lảo đảo một cái, suýt thì ngã sấp mặt.

“Dung Khâm!” Hạ Đồng vững run rẩy nổi giận, nhưng khi thấy ánh mắt lạnh băng chút kiên nhẫn của , cô liền thu tính tình , phẫn nộ chà chà chân, xoay rời .

Tôi chút lưu tình lớn một tiếng, đó liền thành công nhận cái xoay đầy khinh thường của cô .

“Chậc.” Tôi lười quản , kéo Dung Khâm vui vẻ ăn lẩu.

15

Cơm nước xong trở về trường thì là bảy, tám giờ tối, bôn ba mệt mỏi cả ngày, dọn dẹp một chút liền lăn ngay lên giường ngủ.

Thế mà mới 11 giờ đêm một tiếng “Ôi đm!” làm cho tỉnh cả ngủ.

Tôi trợn to mắt, còn tỉnh ngủ, bạn cùng phòng hất tung màn che giường của lên, vẻ mặt khiếp sợ: “Điềm Điềm, quen Dung Khâm?”

Lúc mơ mơ màng màng híp mắt, đại não còn kịp load, theo bản năng trả lời: “ thế, …”

Nói một nửa, liền ngẩn .

Đồng thời ngẩn còn ba cô bạn cùng phòng của nữa.

Giây tiếp theo, tiếng thét chói tai vang vọng trong KTX, làm sợ tới mức nhanh chóng nhảy xuống giường trấn an bọn họ.

“Đừng hét đừng hét! Tớ linh tinh đó!” Tôi nhanh chóng lấp liếm.

Kết quả, bạn cùng phòng cầm điện thoại dí sát mặt , bên là một bài báo.

Tiêu đề là: #Ảnh đế thiếu niên ăn lẩu với một cô gái ## Dung Khâm#

Hình ảnh bên là chụp với Dung Khâm từ xe xuống trong nhà hàng lẩu.

“Bóng dáng của , chúng ở cùng ba năm , tớ nhất định sẽ nhận sai, hơn nữa, bộ quần áo còn là quà sinh nhật năm ngoái tớ tặng đấy, vốn tớ còn đang nghi, ai ngờ cũng thừa nhận .”

“Mẹ ôi, bạn học Nguyễn Điềm , thế mà quen Dung Khâm! Cậu thế mà cho bọn !”

hu hu hu, tớ chữ ký của .”

Loading...