Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương - Chương 6: Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương (6)

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:03:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Hồi cấp ba, thành tích của tệ, theo lý là thể thi trường chính quy nào.

Tuy rằng học chung một trường với Dung Khâm, nhưng là sinh viên lớp nghệ thuật học ở tầng một, mà , là thủ khoa đầu của trường, học ở lớp tự nhiên ở tận tầng bốn.

Bởi vì thường xuyên xuất hiện chung với , Dung Khâm chủ nhiệm lớp gọi lên văn phòng, thẳng là còn một năm nữa là thi đại học , nên chơi chung với nữa.

“Em là hy vọng lớn nhất của loài bộ Nhất Trung chúng , Nguyễn Điềm em … ây dà thầy thì lắm…”

“Vậy thì thầy đừng ạ.” Dung Khâm hồi cấp ba khi đối mặt với giáo viên chủ nhiệm cũng là bộ mặt chút đổi, mí mắt mỏng thản nhiên thẳng ông , ánh mắt lạnh lùng.

Nghe thấy Dung Khâm chút nể nang như , chủ nhiệm lớp định tức giận nhưng nhịn xuống, cuối cùng vẫn tiếp tục : “Thành tích của Nguyễn Điềm thể cứu nữa, em thì giống thế, Dung Khâm, em là thủ khoa của tỉnh , tương lai của em thể hủy ở đây .”

Dung Khâm nhanh chậm nâng mắt lên: “Thủ khoa của tỉnh là chuyện của em, liên quan gì tới , hơn nữa, Nguyễn Điềm từ tới giờ và cũng đều như , vẫn là trong tương lai của em.”

Trời chiều chiếu theo cửa sổ, dừng ở đồng t.ử tối đen của thiếu niên, ánh vàng rực rỡ chiếu ánh mắt kiên định của .

Tôi thầy dạy Toán gọi lên văn phòng làm bài tập cái máy tính gần đó, theo tiếng của qua giữa các khe hở của quyển sách, sườn mặt của thiếu niên , trong lòng giống như thứ đồ gì đó chạm , nhảy .

Chủ nhiệm lớp của Dung Khâm cuối cùng chỉ thể bất đắc dĩ thở dài một : “Sao em cứng đầu như chứ…”

“Ừm.” Thiếu niên cúi đầu trả lời, từ cứng đầu đối với giống như một lời khen , chút thẹn thùng mà thừa nhận.

“Dung Khâm, là giáo viên của em, thầy chỉ thể khuyên em, Nguyễn Điềm đối với em mà chính là phiền phức, bây giờ em còn trẻ, hiểu …”

Dung Khâm bực bối nhíu chặt mày, rốt cuộc cũng nhịn mà cắt ngang lời của ông : “Cô là phiền phức, cũng sẽ bao giờ là phiền, cô cũng ngốc, cô thích gì, thầy giáo, thầy còn chuyện gì nữa ạ? Không chuyện gì nữa thì em về lớp làm bài tập.”

Chủ nhiệm lớp , cuối cùng vẫn phất tay để về.

Thân ảnh của Dung Khâm biến mất, giây tiếp theo, chủ nhiệm lớp của liền về phía , gọi qua.

Trốn cả nửa ngày… thì vẫn ở đây.

“Em thấy hết ?” Ông vuốt vuốt mái tóc hói gần hết của , ngữ khí bất đắc dĩ.

Tôi giấu tay lưng, nhéo nhéo góc áo đồng phục, mặt giáo viên, luôn là cái bộ dáng cà lơ phất phơ, nhưng đây là đầu tiên thẳng lưng như .

“Nghe ạ.” Tôi nhỏ giọng, cơ hồ là ngập ngừng , cũng dám mắt thầy .

Thầy giáo trầm mặc, tầm mắt dừng ở mặt , cho tới khi nghi hoặc vì thầy tiếp tục thì thầy giáoo dời mắt , nghiêm túc :

“Đừng phụ sự kiên trì của thằng bé.”

Trong chớp mắt đó, kéo chặt góc áo lưng, miệng hung hăng mím , gì đó nhưng thể phát tiếng nào.

Ông thở dài, cúi đầu thu dọn bài thi mặt, nhàn nhã : “Trở về làm đề của em , thầy Lưu về mà thấy em làm xong khi tức giận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong/chuong-6-anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong-6.html.]

“Dạ.”

Tôi xoay rời , nhưng cuối cùng vẫn thêm câu nữa: “Cảm ơn thầy ạ.”

Từ đó trở , bắt đầu học hành nghiêm túc, chủ động lên mạng tìm tài liệu học, tìm giáo viên và các bạn, còn Dung Khâm để hỏi đề.

Dung Khâm kinh ngạc, nhưng cũng hỏi gì, chỉ kiên nhẫn giảng giải mỗi một đề bài đối với đơn giản cho .

Không hề than phiền, lặp bao nhiêu .

Sau đó, rốt cuộc cũng thi đại học.

Cùng học chung một thành phố.

12

Câu “Cậu phiền phức, cũng sẽ bao giờ là phiền phức” thời niên thiếu cùng với câu “Từ phiền phức liên quan tới em” của hiện tại dần dần trùng khớp trong đầu , giống như một quả b.o.m rơi xuống, oanh tạc tới mức làm thế nào.

Ngày , đường về nhà, ánh trời chiều chiếu đỏ cả một mảnh dãy tường vi, làm cho khu vực vốn cằn cỗi khô khốc bỗng sinh trưởng nở rộ rực rỡ.

Tôi ngẩng đầu , rốt cuộc cũng chuyện khiến mối quan hệ của chúng hổ như bây giờ.

“Xin , hôn , là sai .”

Dung Khâm ngẩn , đoán việc tự nhiên chuyển đề tài như , điều vẻ như cũng nhớ chuyện , vành tai mới nãy còn bình thường bây giờ đỏ ửng cả lên, biểu tình lạnh lùng cũng mang theo chút vô thố.

“À, .” Hắn gãi gãi cái ót, vội vàng nghiêng đầu tránh ánh mắt của , nưng động tác làm cho sự ngại ngùng của càng bộc lộ rõ ràng hơn.

Tôi bật , hỏi một câu quen thuộc: “Tôi thể sờ tai nhỏ của ?”

Dung Khâm thành thật trả lời: “Tai nai con mang theo, ngày mai em…”

Còn xong, nâng tay duỗi về phía vành tai đỏ hồng của .

Bóp bóp.

Ừm, so với lúc sáng sờ tai nai con thì bây giờ tâm trạng hơn nhiều .

Tôi thu tay , về phía Dung Khâm đang cứng đờ như đá ở mặt một cái.

“Lần sờ tai nai con .” Tôi hì hì.

Dung Khâm trợn mắt , hầu kết lên xuống liên tục, đôi mắt tối đen như sóng ngầm cuồn cuộn.

Ngay lúc nghĩ sẽ làm gì đó, thế mà … xoay chạy!

Giống như gì nhỉ… , như con thỏ nhỏ đáng yêu nhát gan, dọa một cái liền xoay bỏ chạy.

Tôi ở tại chỗ sửng sốt một hồi, cuối cùng cánh cửa mặt, lớn một trận.

Loading...