Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương - Chương 4: Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương (4)

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:03:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

07

Cuối tuần, Phong cửa đoàn làm phim đón , cái tay giơ lên hình hoa lan uốn éo đẩy cửa phòng trang điểm của Dung Khâm : “Cậu đang đồ, em ở đây chờ nhé, vệ sinh tý.”

Tôi đội mũ đeo khẩu trang bịt kín từ đầu tới chân thế thì gật gật, khi thấy xa thì đờ như cái cọc gỗ ở cửa phòng trang điểm.

Kết quả, phía đột nhiên đụng , làm va tường, điện thoại cũng cầm chắc, rơi ở mặt đất.

Tôi còn kịp xoay nhặt thì nhấc chân dẫm lên.

“Cái đó, cô dẫm lên điện thoại .” Tôi nhắc nhở.

Người cũng đang mặc quần áo của đoàn phim, chắc là diễn viên nào đó, nghẹn cơn giận trong lòng, tận lực dịu dàng đằm thắm .

Kết quả, cô còn khinh thường liếc một cái, như đang bố thí nhấc chân , ngoài miệng còn khinh bỉ một câu: “Điện thoại nát mà thôi.”

Lúc kiểu: ???? Điện thoại cô trâu lắm ?

Tôi bĩu môi gì, xoay nhặt điện thoại lên định tiếp tục nghịch, kết quả dư quang thoáng thấy nữ diễn viên mở cửa phòng trang điểm của Dung Khâm.

Tôi lập tức bắt lấy cổ tay cô , lạnh lùng : “Cậu đang đồ, cô đợi lát nữa hẵng .”

ghét bỏ hất tay , thanh âm cất cao lên mấy đề xi ben, khí thế của đàn bà chanh chua: “Cô là ai? Dựa cái gì mà dám quản ?”

Tôi nhíu chặt mày.

bỏ qua tên tuổi lớn gì ?

“Tôi là trợ lý của Dung Khâm, còn , đang quản cô, đang bảo vệ quyền lợi của Dung Khâm.” Tôi giải thích với cô .

cũng thèm , thậm chí còn nghĩ là đang lừa .

“Bên Dung Khâm đều là trợ lý nhân viên nam cả, cô nghĩ cô là ai? Fan tư sinh !”

Hai chữ “tư sinh” cực kỳ nhạy cảm dùng thanh âm chói tai , thành công hấp dẫn tầm mắt của những khác, đạo diễn liền chạy qua đây, bảo đưa thẻ nhân viên công tác .

Tôi sửng sốt.

Anh Phong nãy vội vã nhà vệ sinh cho nên quên đưa thẻ công tác cho .

“Anh Phong đưa cho .” Tôi thành thực .

Kết quả dứt lời, cô ả diễn viên liền lập tức chen : “A, dối đúng .”

Đạo diễn liếc cô một cái: “Hạ Đồng, cô bình tĩnh .” Sau đó ông qua gõ cửa phòng trang điểm của Dung Khâm.

, còn đang về phía nữ diễn viên tên Hạ Đồng .

Cái tên qua nhiều , dù thì cái dựa việc lên giường để thượng vị như thế , ở KTX của ăn c.h.ử.i một đoạn thời gian.

Mà đương nhiên, đối tượng c.h.ử.i chính là cô .

Dung Khâm mới đồ một nửa mở cửa , lễ phép gọi một tiếng “đạo diễn”, đó tầm mắt quét qua đám một vòng, cuối cùng dừng ở của .

Mặt mày dường như dịu một chút, nhướng mày , thản nhiên một câu: “Qua đây.”

Tôi “ồ” lên một tiếng, lời chạy tới bên cạnh , đó trợn trắng mắt cô diễn viên tên Hạ Đồng mắng là fan tư sinh , khiêu khích hất cằm.

Nhìn thấy bộ dáng khiếp sợ của cô , vui vẻ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong/chuong-4-anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong-4.html.]

“Có chuyện gì ạ? Đạo diễn Vương.” Dung Khâm hỏi.

Đạo diễn Vương đang bên cạnh , nhanh chóng luôn.

Mà Hạ Đồng vẫn còn dám tin, cô chỉ , hỏi Dung Khâm: “Cô … cô là trợ lý của ?”

Mày Dung Khâm nhíu , kéo lưng cho cô bất lịch sự chỉ thẳng mặt như , lạnh lùng hỏi : “Thì làm ?”

Ánh mắt Hạ Đồng về phía , còn vẻ kiêu ngạo như nãy nữa, thậm chí còn tiến tới lôi kéo tay , nhưng Dung Khâm cản .

“Không việc gì nữa thì đồ tiếp.” Nói xong còn cho cô cơ hội đáp lời kéo trong phòng.

Bên trong còn hai thợ trang điểm nữa, chào hỏi bọn họ xong thì Dung Khâm kéo tới sofa ấn xuống.

Bên cạnh chất một túi đồ ăn vặt lớn.

“Tôi ăn ?” Tôi chỉ chỉ gói khoai tây chiên ở cùng.

Dung Khâm qua gương, cúi đầu ừ một tiếng.

Tôi lập tức cầm lấy ăn, cúi đầu thấy thêm một câu: “Đều là của em.”

Tôi xé vỏ ngoài, ồ một tiếng, dám ngẩng đầu lên .

Bởi vì… còn nhớ tới sự kiện thể ngó lơ .

Tôi cưỡng hôn .

Thế cho nên, chỉ thể sofa nhỏ, ngừng ăn ngừng lướt điện thoại, cả quá trình đều dám ngẩng đầu Dung Khâm, sợ đối diện với .

Thật sự là đối mặt thế nào.

Rõ ràng khi tới, nghĩ 7749 tình huống , thể sẽ thoải mái mặt : “Rất xin , say rượu nên mất não, đừng để ý.” Đấy, như thế là .

sự thật là, ngay cả liếc cũng dám liếc .

Quên , dù ngày đó bông hoa tường vi ép khô xin nhiều , coi như… coi như là qua .

Mà việc làm bây giờ chính là! Làm nhiệm vụ của một trợ lý!

Vì thế, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, ngẩng lên liền đối mặt với ánh mắt của đàn ông ở trong gương, cứ yên lặng như thế bao lâu .

Lòng run lên, miệng giật giật, đờ quên mất là cái gì, cuối cùng chỉ thể ngây ngốc giơ khoai tây chiên lên: “Cậu cũng ăn ?”

Hắn lắc đầu, cuối cùng cũng chịu thu mắt về, sửa sang quần áo một cái dặn dò .

“Tôi ngoài phim, em yên ở đây, đừng chạy loạn, ?”

Ngữ khí , giống như hồi cấp hai ở nhà một , khi cửa liên tục dặn mở cửa cho lạ .

mà, trợ lý làm gì chuyện yên ở đây chơi?

“Tôi cần ngoài giúp làm gì ?” Tôi hỏi.

Động tác mở cửa của dừng một chút, ho nhẹ hai tiếng : “Nhiệm vụ của trợ lý là hết túi đồ ăn vặt .”

?

Tôi đần .

Công việc trợ lý , thể làm suốt đời luôn ?

Loading...