Đôi bàn tay Lucasta bất chợt cấu thật chặt tấm ga trải gường khiến nó trở nên nhăn nhúm. Cơn ác mộng đang dằn vặt khiến cô kinh hãi cùng đau đớn vô cùng. Vật vã hồi lâu, đôi mi nặng trĩu mới dần dần hé mở, đưa cô về thực tại để rằng tất cả chỉ là giấc mơ.
Thế nhưng mùi hương nam tính thoang thoảng còn quanh quẩn mái tóc giúp cô nhớ những chuyện xảy . Theo phản xạ, cô tung chăn, bước xuống và di chuyển thật chậm khắp căn nhà để ngóng động tĩnh.
Khi chắc chắn trong căn hộ chỉ mỗi , Lucasta mới yên tâm về phòng, đồ, chuẩn làm. Khoảnh khắc đến bàn trang điểm để chải tóc, cô nhận một lá thư mà chữ đó vô cùng quen thuộc.
- Samson.
Bàn tay cô run rẩy vươn tới, nâng lá thư lên. Có lẽ vội nên nét chữ mấy ngay ngắn, và lẽ nên những vệt mực loang nhòe rải rác khắp trang giấy xé từ cuốn sổ của cô, đường xé ngay, nham nhở lượn sóng.
Nước mắt Lucasta bất giác trào tuôn. Cảm xúc trong cô vô cùng hỗn độn, là nhớ, là thương, là sợ sệt, là nửa tin tưởng và nửa nghi ngờ.
Cho dẫu những gì giải thích rõ ràng thế nào thì sự thật vẫn là sự thật. Anh là một ma cà rồng và phận đó mang đến nỗi hãi hùng cho cô.
Cô cũng mong giữ lời hứa, về rừng sâu ẩn và đừng làm phiền nữa bởi cô chẳng rơi tay cảnh sát lẫn đám thợ săn ma.
Ăn vội chiếc bánh ngọt, Lucasta nhanh chóng rời khỏi tòa nhà và chạy sang bên đường, tiếp nhận công việc bán hoa.
Vì cô là mới nên công việc chỉ là bó những bó hoa đơn giản theo hướng dẫn của nhân viên cũ và giao hoa, lấy tiền khách. Những lẵng hoa cầu kỳ đều do những thợ cắm hoa tay nghề phụ trách.
- Qua hai tuần thì em sẽ dạy cho cách cắm những lẵng hoa nhỏ và từ từ sẽ là lẵng hoa lớn. Sẽ vất vả và cần sự tập trung đấy. – Một nhân viên nữ nhỉnh hơn Lucasta vài tuổi và chỉ cho cô gái tóc vàng cách bó hoa.
- Em sẽ cố gắng ạ.
Vẻ ngây thơ đáng yêu của Lucasta luôn là điểm lợi thế giúp cô chiếm trọn trái tim khác, khiến họ cảm giác yêu mến và che chở, giúp đỡ hết sức thể.
Thế nhưng, vẫn ngoại lệ, đó là những kẻ đang âm thầm ủ mưu, lợi dụng cô để thực hiện dã tâm.
Lucasta hào hứng với công việc mới mà hề bên đường, hai đàn ông trong chiếc ô tô sang trọng đang hướng ánh mắt về phía cô.
Sáng nay, đường làm, Henry vô tình trông thấy cô gái ngàn tỷ ôm túi đồ chạy từ cửa hàng bách hóa sang khu chung cư đắt đỏ nên khi đến viện khoa học y khoa để đưa mẫu m.á.u khô cho Aurora thì đến thẳng nhà viện trưởng và đưa ông tới đây.
- Mọi hề cô đang là đối tượng cảnh sát truy tìm vì thông tin họ công khai. Chúng làm gì đây thưa ngài? Rất thể tên ma cà rồng đang ẩn trong tòa chung cư . – Henry bằng giọng khẽ dù rằng âm thanh bên trong xe thể nào lọt qua cửa cách âm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/anh-chang-ma-ca-rong-cua-toi/chuong-113-nguoi-chu-ruot-cua-lucasta-1.html.]
- Tới sở cảnh sát , sẽ nhờ Michael lo liệu việc .
Chiếc xe nhanh chóng đầu và hướng về phía sở cảnh sát. William hít một thật sâu để lấy phong thái của một viện trưởng cao quý.
Càng bước đến gần kế hoạch thì ông càng thêm lo lắng, thế nhưng, điều đó chẳng thấm so với niềm háo hức mong chờ trong ông.
Vì làm mất thời gian quý báu của Michael nên ngay khi mời phòng tiếp dân thì William liền lấy những bức ảnh thuở nhỏ của Lucasta chụp cùng ba cô đưa cho viên đội trưởng và trình bày nguyện vọng của bản .
Đôi mắt tinh của Michael lướt nhanh những bức hình cũ kỹ. Cuối cùng thì chú ruột cũng phát hiện sự tồn tại của cô cháu gái mất tích suốt mười năm qua.
Có điều, thấy ngạc nhiên với sự việc hy hữu . Cảnh sát dốc sức tìm kiếm Lucasta nhưng tìm , còn ông chú của cô chỉ vô tình lái xe làm thôi mà cũng thể gặp cố nhân.
- Ông chắc cô gái ở cửa hàng hoa là Lucasta, cháu gái của ông ? – Michael trả những tấm ảnh cho William và hỏi.
- Con bé giống nó, chắc chắn nhầm . Tôi vốn định gặp và nhận cháu nhưng lo cách mười năm khiến nó quên mất bản là ai vì nếu nhớ thì nó tìm . Ba nó đều là nhân vật ảnh hưởng trong xã hội, tầm thường. Cứ chần chừ mãi mà hết một tháng. Giờ thì căn nhà xảy chuyện. – William điềm đạm trả lời.
- Vậy nên ông nghĩ nếu cảnh sát thì cô bé sẽ dễ tin tưởng hơn đúng ?
- .
Michael gật gù theo chân hai vị khách rời khỏi sở cảnh sát. Hai chiếc xe nối đuôi băng băng đường dừng cửa hàng hoa.
Không chỉ riêng Lucasta mà tất cả các nhân viên đều nghĩ rằng những ô tô chắc hẳn mua hoa.
Thế nhưng, khi thấy Michael bước xuống trong trang phục cảnh sát thì sắc mặt của cô gái tóc vàng cũng trở nên xanh lè hệt như chiếc lá tay cô .
- Lucasta, chúng cần chuyện với em một lát. Em thấy phiền chứ? – Viên đội trưởng tiến gần cô, dịu giọng đề nghị.
- Được ạ.
Cô gật đầu nhưng ánh mắt lấm lét quan sát phía lưng Michael, nơi hai đàn ông lạ mặt, ăn vận sang trọng, lịch lãm đang chăm chú .
Thấy hai tay cô gái cứ đan và chân cứ chôn chặt một chỗ, Michael chủ động nắm lấy tay cô và hiệu cho hai lái xe đến quán cà phê cách đó xa.