Ai xứng với ai - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:47:56
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đầu kề vai ăn xong bữa sáng, kể cho chuyện tìm mua nhà. Đoàn Cận Ngôn chẳng hề bận tâm, : "Em là vợ , em thì ở đó."

Tôi: ......

Cái đầu óc của , thảo nào hồi xưa chỉ thi hơn 30 điểm, chẳng tính toán gì cả.

Dở dở . Sau mấy ngày tìm nhà buổi chiều, cuối cùng cũng chọn một căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách khá yên tĩnh, nhưng cũng vét sạch tiền tiết kiệm của .

Đoàn Cận Ngôn đưa cho một tấm thẻ: "Đây là thẻ lương của , trong đó hơn 30 vạn đó, em cầm mua sắm nội thất."

Tôi: "Đoàn Cận Ngôn, chúng mới kết hôn mấy ngày thôi."

"Anh ."

"Anh đưa hết cho em, lỡ em lừa thì ?"

Vừa phía là đèn xanh, Đoàn Cận Ngôn phanh xe một cách vững vàng, mới sang .

"Em nghĩ là thằng ngốc ?"

Tôi: ......

"Em còn nhớ hồi học, em nhặt 50 đồng, rõ ràng ai thấy, nhưng em vẫn đó đợi hơn một tiếng ?"

"Lúc đó ở ngay cạnh, em đợi , cuối cùng thấy chủ nhân , em liền nộp tiền cho giáo viên."

"Rõ ràng bản đang túng thiếu, nhưng em vẫn hề d.a.o động đồng tiền. Khoảnh khắc đó , em, Ninh Hoan, là một ."

"Anh luôn nghĩ rằng, tìm bạn đời tìm một vốn dĩ bụng, chứ một chỉ với riêng , như cuộc sống mới bền vững."

"Ninh Hoan, tin em là , em xứng đáng với tất cả những điều , vì đừng nghi ngờ ánh mắt của , cũng đừng nghi ngờ chính bản em."

Anh thật lòng quá, vô cùng cảm động.

Nói thật, mấy năm nay Mẹ Tần bóng gió, thực sự trở nên kém tự tin nhiều.

Tôi kìm mà vòng tay ôm lấy cánh tay : "Đoàn Cận Ngôn, cảm ơn , thật sự ."

Anh nhéo má : "Ừ, cả hai chúng đều . Vậy nên Đoàn thái thái, chúng cùng đồng hành nhé."

7

Đoàn Cận Ngôn chỉ nửa tháng nghỉ phép. Trước khi về đơn vị, gọi mấy bạn cũ ăn.

Hai trong họ từng học cùng lớp với , chuyện giữa và Tần Lâm Châu, ít nhiều họ cũng .

Thế nhưng Đoàn Cận Ngôn chẳng hề bận tâm, lượt giới thiệu với họ, là vợ .

Anh còn dặn dò rằng trong thời gian trở về đơn vị, nhờ họ quan tâm giúp đỡ nhiều hơn.

Trần Minh và Tống Hoa , định gì đó nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng.

Ăn nửa bữa, Tần Lâm Châu cùng Ngôn Niệm Niệm và một nhóm bạn bước nhà hàng.

Ở Nam Thành chỉ vài nhà hàng ngon như , việc gặp cũng là điều bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ai-xung-voi-ai/chuong-6.html.]

Ngôn Niệm Niệm chẳng sợ gây chuyện, cô chỉ hét lớn một tiếng:

"Chị dâu!"

lớn tiếng: "Anh Lâm Châu, chị dâu ở đây ."

Trong thoáng chốc, nên mắng cô bé thế nào mới phép.

Tần Lâm Châu sải bước tới. Có lẽ vẫn còn đang tức giận, nên chẳng thèm cho một sắc mặt t.ử tế.

Anh nắm tay Ngôn Niệm Niệm : "Hét cái gì mà hét lung tung? Anh và cô chia tay ."

Tôi vội vàng hưởng ứng: " thế, đúng thế, con gái nhà đừng linh tinh."

Ngôn Niệm Niệm với vẻ mặt kỳ lạ.

Sau đó cô để Tần Lâm Châu kéo về phòng riêng.

Nhân lúc vệ sinh, cô theo.

Vẫn cái vẻ mặt quái gở đó, cô hỏi: "Ninh Hoan, chị và Lâm Châu thật sự chia tay ?"

Tôi gật đầu: "Ừ, đúng ."

"Tại ?"

"Môn đăng hộ đối."

Ngôn Niệm Niệm mím môi: ", nhưng Lâm Châu dọn khỏi căn hộ mà hai từng ở, với vẫn luôn với bên ngoài là bạn gái..."

Tôi nhịn mà ngắt lời cô : "Em gái nhỏ, em gì?"

"À?"

"Lẽ , gia thế hai nhà em tương đương , em nuông chiều từ bé, thích Tần Lâm Châu thì cứ việc theo đuổi. Đến chỗ dò hỏi là ý gì?"

Tôi thèm sắc mặt tái nhợt của Ngôn Niệm Niệm, vạch trần tâm tư nhỏ mọn của cô : "Em thà ở đây để dò xem tâm lý của thế nào, chi bằng cứ dũng cảm tiến tới thổ lộ với Tần Lâm Châu. Theo , ít nhất là hài lòng với gia thế nhà em."

Ngôn Niệm Niệm ấm ức : ", nhưng em chỉ sợ coi trọng gia thế nhà em, chứ bản em."

"Đó là chuyện của em."

Tôi khách khí: "Dù cũng là bạn gái cũ mười năm của Tần Lâm Châu, em hy vọng giúp em hiến kế, là quá đáng với ?"

bĩu môi: "Vì chị luôn đối xử với em mà..."

"Đó là do lòng , nghĩa là dễ bắt nạt."

Ngôn Niệm Niệm thêm lời nào, đôi mắt đỏ hoe ngây đó, trông y hệt một đang chịu ấm ức.

Tôi lười quan tâm đến cô , nhấc chân bỏ .

Vừa mấy bước, thấy Tần Lâm Châu đang dựa hành lang.

Anh thắt một chiếc cà vạt sọc màu xám, khuôn mặt khuất trong bóng râm, rõ biểu cảm của .

Loading...