Muốn công kích ông cụ Dạ để giúp Dạ Lan Thần lấy cổ phần của Tập đoàn Dạ thị, cần một kế hoạch chính xác và tỉ mỉ từng bước một, đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của cô.
Hôm nay, cô thực sự cảm ơn Kim Minh Trân tạo cho cô một cơ hội như .
Dạ Lan Thần nhanh xuống lầu, nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, cô cảm giác Dạ Lan Thần giống như chạy chậm một mạch tới đây .
Khóe mày bà cụ Dạ nhướng lên. Nghe thấy vợ gây họa, tốc độ cũng nhanh thật đấy! Xem Thần Thần căng thẳng vì vợ nó.
Cháu trai của bà hiểu rõ, thể khiến nó căng thẳng như cũng nhiều.
Bà cụ thậm chí còn nghĩ, nếu bà bảo quản gia là bà già xảy chuyện, nó chắc chắn sẽ chạy nhanh như .
“Sao ?” Dạ Lan Thần chạy thẳng đến mặt Sở Vô Ưu, thần thái rõ ràng mang theo vài phần căng thẳng, thấy cô , mới yên tâm.
“Em làm vỡ bình sứ của ông cụ !” Sở Vô Ưu ngẩng đầu lên, một cái, đó dùng ngón tay chỉ chỉ những mảnh vỡ đất.
Bà cụ sững sờ. Con bé cứ thế thừa nhận ? Đây rốt cuộc là ý gì?
“Làm vỡ thế nào?” Khóe mày Dạ Lan Thần nhướng lên. Mặc dù nhất thời vẫn hiểu rõ dụng ý của cô, nhưng vẫn phối hợp hỏi một câu.
“Bình sứ trơn quá!” Cô ngước mắt lên nữa, thần thái đó vô cùng vô tội.
Khóe mày Dạ Tam thiếu nhướng lên. Đây cũng gọi là lý do ! Sao cô dứt khoát là cố ý đập vỡ !
Cả nhà thấy lý do của cô, thi sững sờ. Cô im lặng nửa ngày trời, ai ngờ mở miệng kinh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/100-ngay-ket-hon-bi-mat-voi-tong-giam-doc-so-vo-uu-da-lan-than/chuong-366-da-tam-thieu-cam-giac-duoc-bao-ve-vo-that-tot.html.]
Bình sứ quá trơn! Cũng may mà cô .
“Nói như cô, là của chiếc bình sứ của ?” Ông cụ Dạ vặn xuống lầu thấy lời của Sở Vô Ưu, tức đến mức khóe môi cũng giật giật.
Vốn dĩ ông ôm một bụng lửa giận, con nhóc ngốc nghếch đập vỡ bình sứ của ông, còn mang cái thái độ , thật sự là tức c.h.ế.t ông .
“Vâng, là quá trơn, hơn nữa vị trí đặt cũng , để ở đây vướng víu.” Sở Vô Ưu gật đầu, đó giải thích một câu vô cùng nghiêm túc.
“…” Ông cụ nhất thời cô chặn họng đến mức nên lời, tức đến mức suýt hộc máu.
“Cô, cô làm vỡ bình sứ của , cô còn lý nữa.” Ông cụ Dạ cảm thấy lúc phổi sắp nổ tung , nhưng dáng vẻ ngây thơ, vô tội lúc của Sở Vô Ưu, ông cảm thấy một bụng lửa giận căn bản chỗ phát tiết, cho nên chỉ đành sang Dạ Lan Thần: “Mày xem , mày xem chuyện mà cô vợ ngốc của mày làm , nó đập vỡ bình sứ của tao ! Mày xem giải quyết thế nào?”
“Ông nên cảm thấy may mắn vì cái bình sứ rách của ông làm vợ thương.” Dạ Lan Thần nắm lấy tay Sở Vô Ưu, xem xét tỉ mỉ một lượt, dường như tay Sở Vô Ưu thực sự một chút vết thương, sẽ tìm ông cụ Dạ tính sổ .
“Đây là đồ tao bỏ năm trăm triệu mua về đấy!” Ông cụ Dạ thấy thái độ của Dạ Lan Thần, tức đến mức hình rõ ràng lảo đảo.
“Cô là vợ rước qua cửa, là con dâu của nhà họ Dạ!” Dạ Lan Thần ngước mắt lên, ông cụ một cái.
Một câu , đủ !
“Ai nó là con dâu nhà họ Dạ, tao còn công nhận .” Ông cụ Dạ vốn dĩ hài lòng với Sở Vô Ưu, lúc đang trong cơn tức giận, cho nên lời chút khó .
Ánh mắt Dạ Lan Thần trầm xuống, mặt rõ ràng nhiều thêm vài phần lạnh lẽo: “Tôi cũng cần ông công nhận, công nhận là đủ .”
Không công nhận vợ ?
Anh giống ba , sẽ mặc cho ông cụ thao túng.