Trong chốc lát, chỉ Tôn Như chấn nhiếp, mà tất cả mặt tại đó đều khí thế của cô làm cho sững sờ.
Trên mặt Lãnh thiếu cũng hiện lên vài phần kinh ngạc, phụ nữ ??
Một phụ nữ thể tỏa khí thế như , đây là đầu tiên thấy.
Giọng của cô rõ ràng lớn, ánh mắt của cô rõ ràng cũng quá sắc bén, nhưng mang theo một luồng sát khí túc sát đủ khiến run rẩy.
Bữa tiệc hôm nay gặp một phụ nữ như thế , quả là đáng giá. Anh đột nhiên nhớ tới phụ nữ đập phá địa bàn của năm năm ...
Sở Ngưng Nhi trốn một bên quan sát, sợ hãi đến mức há hốc mồm trợn mắt. Đây... đây thật sự là Sở Vô Ưu ?
Mặc dù bệnh của Sở Vô Ưu khỏi, nhưng cô luyện bản lĩnh từ khi nào ?
“Vị tỷ tỷ , cô đừng tức giận, đại diện của chỉ vì quá sốt ruột thôi. Vừa chỉ ở chỗ của cô, cũng thấy cô cố ý tiếp cận , cho nên, chúng chỉ nghi ngờ...” Lý Vũ Hân vẫn coi như thông minh, âm thầm thở hắt một , cẩn thận lựa lời.
mục đích thì chỉ một.
“Đã nghi ngờ ? Vậy thì báo cảnh sát , cảnh sát đến, sẽ phối hợp với cảnh sát.” Sở Vô Ưu trực tiếp ngắt lời cô , lười những lời nhảm nhí đó.
Ánh mắt Sở Vô Ưu khẽ chuyển, lướt qua mấy mặt, khóe môi xẹt qua một tia lạnh: “Nếu , ai cũng đừng hòng chạm đồ của .”
“Hừ, vẻ gớm nhỉ? Cô tưởng cô là ai?” Tôn Như nhanh chóng dậy, hai chân nhịn mà phát run, nhưng ngoài miệng vẫn chịu thua.
Sở Vô Ưu thèm để ý đến cô , trực tiếp lấy điện thoại , bấm gọi .
“Sao hả? Muốn gọi viện binh ? Hừ, bây giờ cô gọi ai cũng vô dụng thôi.” Tôn Như tưởng cô gọi đến giúp, liền trực tiếp nhạo thành tiếng.
Điện thoại của Sở Vô Ưu kết nối, cô bật loa ngoài.
“Xin chào, Trung tâm báo án Đồn công an khu A Cẩm Thành...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/100-ngay-ket-hon-bi-mat-voi-tong-giam-doc-so-vo-uu-da-lan-than/chuong-106-chan-nhiep-toan-truong-2.html.]
Mọi thấy giọng phát từ trong điện thoại, đều ngẩn . Cô... cô đang báo cảnh sát thật ?
“Tôi báo cảnh sát, Lãnh Tước... phòng bao 505, các , các mau tới đây.” Sở Vô Ưu dùng một giọng điệu vô cùng sợ hãi, hoảng loạn, đứt quãng hét lên, đó trực tiếp cúp điện thoại.
Mọi ngạc nhiên, nhất thời chút thể chấp nhận sự đảo ngược đột ngột .
Đây... đây là cùng một ?
Lại thấy cô nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh như , chỉ cảm thấy nhất thời thể hồn.
Khóe môi Lãnh thiếu giật giật, nhưng trong mắt hiện lên vài phần ý , phụ nữ thật sự thú vị.
“Đây là địa bàn của Lãnh thiếu, cô dám báo cảnh sát, cô đập phá địa bàn của Lãnh thiếu ?” Lý Vũ Hân rõ ràng ngờ cô sẽ báo cảnh sát, nhất thời chút sững sờ, dù thì tật giật .
Tuy nhiên, nghĩ đến ‘chứng cứ’ đang trong túi của Sở Vô Ưu, trong lòng cô ngược thầm đắc ý. Cảnh sát đến , phụ nữ chắc chắn c.h.ế.t.
Hơn nữa, lúc cô báo cảnh sát sẽ trực tiếp chọc giận Lãnh thiếu.
Ở Cẩm Thành chuyện gì mà Lãnh thiếu giải quyết chứ?
Báo cảnh sát ngay tại địa bàn của Lãnh thiếu, đây chính là sự sỉ nhục đối với Lãnh thiếu.
“Hết cách , là một công dân tuân thủ pháp luật, từ nhỏ giáo viên dạy chúng gặp khó khăn thì tìm cảnh sát, vấn đề gì ?” Sở Vô Ưu mỉm , chân thành và vô tội, trong chốc lát suýt chút nữa làm mù mắt .
Đuôi chân mày Lãnh thiếu khẽ nhướng lên, cảm thấy lúc học cô tuyệt đối là kiểu ngoan ngoãn lời nhỉ?
Tốc độ của cảnh sát nhanh, bao lâu đến Lãnh Tước.
Thẩm Ngũ thiếu cùng Dạ Lan Thần vặn ngoài vệ sinh, thấy mấy cảnh sát, chân mày khẽ nhíu : “Có chuyện gì ?”
“Vừa báo cảnh sát.” Viên cảnh sát thấy Cục trưởng nhà hỏi, chắc chắn là cung kính trả lời.