Sợ rằng Vũ Lâm thể vô tình thấy giọng của Lục Hàn Xuyên, cô vội vàng lùi sang một bên hai bước một cách tùy tiện để tạo cách, mới tự tin trả lời.
- Alo.
- Phó Tiểu Dao, Kiều Mộc em khỏe, em đang ở ? - Giọng lạnh lùng của Lục Hàn Xuyên vọng tai cô.
Phó Tiểu Dao ngoái về phía cổng bệnh viện ở ngay lưng .
- Em đang ở nhà.
Cô thể rằng đang ở bệnh viện, nếu sẽ nghĩ cô đến thăm Thiệu Tư Niên.
Nếu cô gặp , chắc tin. Lỡ như Kiều Mộc đến bệnh viện hỏi thăm và phát hiện cô khoa Sản phụ khoa, chẳng chuyện cô đang m.a.n.g t.h.a.i sẽ bại lộ ?
Cô vốn định cho ngay; cô định đợi đến sinh nhật mới báo tin, để tạo bất ngờ cho cả và ông nội. Dù thì sinh nhật của cô cũng gần sát với sinh nhật của Vũ Lâm, chỉ còn cách mười ngày nữa thôi.
Thế nhưng, điều mà Phó Tiểu Dao ngờ tới là Lục Hàn Xuyên trực tiếp vạch trần lời dối của cô.
- Ở nhà ư? Dì Tống bảo em ngoài cơ mà, mà em với là em đang ở nhà ?
Cô gái trông thì hiền lành thế đấy, mà học thói dối !
Lại còn dám dối ngay mặt nữa chứ!
Sắc mặt Phó Tiểu Dao biến đổi.
- Anh hỏi dì Tống ?
- Hừ, chứ còn gì nữa? - Lục Hàn Xuyên hừ lạnh một tiếng.
Phó Tiểu Dao vô thức thè lưỡi .
- Em xin , lẽ em nên dối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-357.html.]
- Nói xem nào, rốt cuộc em ? - Lục Hàn Xuyên hỏi .
Phó Tiểu Dao liếc Vũ Lâm - đang cô chằm chằm với vẻ khó hiểu.
- Em đang cùng bạn, bạn em đang cảm thấy khỏe.
- Lý do em với Kiều Mộc để xin nghỉ phép là vì chính em khỏe; Phó Tiểu Dao , câu đó là thật giả đây? - Giọng của Lục Hàn Xuyên trầm hẳn xuống.
Sau cuộc họp, Kiều Mộc rằng cô cảm thấy khỏe, liền gọi điện về biệt thự hỏi dì Tống xem cô thế nào.
Ai ngờ dì Tống bảo cô ngoài, thế nên đành gọi trực tiếp cho cô; nhưng ngờ rằng cô dối .
May mà vẫn còn lo lắng cho cô đấy!
Nghe thấy Lục Hàn Xuyên đang nổi giận, Phó Tiểu Dao c.ắ.n nhẹ môi.
- Em xin , em cố ý dối . Em sợ nếu là đang cùng bạn thì sẽ cho em nghỉ, nên...
- Được , em thăm bạn nào? - Lục Hàn Xuyên ngắt lời cô.
- Em chỉ duy nhất một bạn thôi. - Phó Tiểu Dao đáp khẽ.
Lục Hàn Xuyên hiểu ý, khẽ mím đôi môi mỏng.
- Xong việc thì về sớm .
Mắt Phó Tiểu Dao sáng bừng lên.
- Anh giận em nữa ?
Lục Hàn Xuyên hừ lạnh một tiếng, trả lời cô mà cúp máy luôn.
- Thái độ của là nhỉ? Anh vẫn còn giận ? - Phó Tiểu Dao cất điện thoại và lầm bầm một .