[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 90.2

Cập nhật lúc: 2026-01-19 13:35:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

T.ử Du gãi đầu, theo Ôn Hiệp , lên phi thuyền mượn từ chỗ Đàm Cảnh Vân cùng với Ôn Ninh và Vô Âm. Trước đó phi thuyền hút trong bụng của Mân Long, vỡ thành nhiều mảnh nên thể dùng nữa, Đàm lão tổ điều vài chiếc phi thuyền mới từ “Chợ hoa” tới cho những tông môn phi thuyền Mân Long làm hỏng thuê.

Bạch Chỉ phi thuyền chờ bọn họ từ lâu, đó thu dọn xong hết , nên khi thấy Ôn Hiệp dẫn theo Ôn Ninh và một t.ử lạ mặt mặc chế phục của tông môn thì lập tức hỏi: “Sư phụ, đây là?”

“Đây là sư thứ mười một của con. Bản thể là rắn t.ử ngọc, đúng lúc việc gì thì con thể dẫn làm quen với vườn t.h.u.ố.c của con.” Ôn Hiệp , đó xuống tháp mỹ nhân ở phi thuyền, “ , A Chỉ,” Nàng cau mày suy xét một hồi, “Con thể truyền tin về, bảo Linh Xu và Tố Vấn chuẩn đỉnh luyện đan ?”

Dược liệu giải d.ư.ợ.c của hoan tình cổ quý giá, thể so sánh với những d.ư.ợ.c liệu khác , để luyện chế đan d.ư.ợ.c từ loại d.ư.ợ.c liệu thì Ôn Hiệp đích làm, khi cho d.ư.ợ.c liệu trong lò thì cần luyện chế bảy bảy bốn mươi chín ngày. Cuối cùng mới thể chưng tất cả tinh túy của d.ư.ợ.c liệu thành một viên thuốc.

Độ lửa quan trọng.

Ôi, năm nghìn linh thạch thượng phẩm đặt cọc là đủ.

Bạch Chỉ : “Đã phái bùa chú về báo cho sư môn từ lâu ạ.”

Ôn Hiệp mỉm : “Ngươi vẫn luôn chu đáo.”

Vô Âm một một bên, cụp mắt gảy Niết Bàn, mỗi khi rảnh rỗi y đều nhắm mắt tụng Kinh như , dáng vẻ dịu dàng an tĩnh.

Ôn Ninh định gì đó với y thì thấy ngoài phi thuyền gọi nàng: “A Ninh! A Ninh!”

Tiểu cô nương ló đầu ngoài cửa sổ, thấy Tần Song đang cưỡi Khổng Từ vẫy tay với nàng ở bên ngoài: “Ta hỏi sư phụ của ! Người cho phép dẫn Gấu trúc con tới Tân Nguyệt tông để cho sờ!”

Ôn Ninh sửng sốt niềm vui bất ngờ.

Có lẽ do hét quá lớn nên kinh động đếN Khâu Uyển Uyển đang phi thuyền với Tư Mã Tiêu, đó Khâu Uyển Uyển mới tạm biệt với Ôn Ninh, thấy Tần Song với Ôn Ninh rằng thể ôm gấu trúc con tới cho nàng sờ thì nàng dứt khoát ló đầu khỏi phi thuyền: “Cái gì, thể sờ gấu trúc ? Mang cho , mang cho một con nhé!”

Tư Mã Tiêu đang ở bên cạnh nàng :...........

Vô Âm ở bên cạnh Ôn Ninh:...........

Vô Âm thở dài, vẻ mặt của Tư Mã Tiêu chua xót ấn đầu của Khâu Uyển Uyển trong phi thuyền: “Nàng cẩn thận một chút , nàng dám thò đầu trong lúc phi thuyền đang di chuyển, ch.ó con ?”

Khâu Uyển Uyển:........

Phiền quá, ngươi là lão quản gia hả!

Nàng chung phi thuyền với Tô Ngưng Ngọc, cảm thấy nàng luôn bám theo Ôn Ninh thì liệu mặt dày , nên theo Tư Mã Tiêu, hiện tại nếu Tần Song mang theo gấu trúc—— Mặt dày thì mặt dày, mặt dày thì mới thể ôm gấu trúc!

nàng lấy đàn tỳ bà nhỏ của , chuyển từ phi thuyền của Tư Mã gia sang phi thuyền của Tân Nguyệt tông, hôm nay nàng sẽ bám lấy Tân Nguyệt tông! Vì gấu trúc!

Tư Mã Tiêu bỏ rơi:............

Vậy mà bằng một con gấu trúc?

Nhân sinh dễ dàng, Tiêu Tiêu thở dài.

Còn thể làm gì bây giờ đây? Đương nhiên là chọn tha thứ cho nàng ....

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-90-2.html.]

Vô Âm lắc đầu.

Ôn Hiệp như tiểu cô nương kế thừa công pháp của cố nhân: “Tân Nguyệt tông là chỗ của y tu, nếu ngươi là y tu thì nhất định là bệnh, triệu chứng gì?”

Khâu Uyển Uyển:..........

Nàng ôm đầu, trả lời một cách quả quyết: “Ta Vô Âm đại sư tụng kinh nên nhức đầu, đến gần gấu trúc thì hết .”

Vô Âm:.............

Ôn Ninh bật “hì hì” một tiếng.

Đợi đến khi im lặng, ai cũng đang làm việc của thì Ôn Ninh mới lặng lẽ xuống bên cạnh Vô Âm, hỏi y: “Không cáo biệt với phu nhân ?”

Vô Âm lắc đầu: “Ta , mà bà cũng thì cớ gì cố chấp?”

Tiểu cô nương chớp mắt mấy cái, ngoài, một lúc lâu mới : “Phải luyện đan d.ư.ợ.c mất bảy bảy bốn mươi chín ngày thì mới xong, Vô Sầu đại sư , hai tháng các ngài pháp hội “Khổng tước Đại Minh Vương”, đến lúc đó khéo ngài thể tham gia.”

Tay đang gảy Phật châu của Vô Âm dừng , ngước mắt nàng.

Đôi mắt đào hoa của y như là một hồ nước sâu trong vắt, y như khiến cho cảm giác chỗ nào để lẩn trốn, tiểu cô nương đỏ mặt ánh .

“Phật tử?” Nàng thì thào hỏi.

Vô Âm nhớ tới những gì thấy trong Thủy Nguyệt kính, chỉ khẽ: “Phương pháp dẫn cổ, là hạ sách.”

Tuy giọng của y dịu dàng nhưng khi lọt tai của Ôn Ninh như tiếng sét giữa trời quang, khiến nàng run lên một cái,

Sao Phật, Phật t.ử ?! Rõ ràng nàng giấu kỹ mà!

Tác giả suy nghĩ của : Chúc mừng năm mới, cập nhật thêm.

Tới một vở kịch ngắn vui vẻ nào

T.ử Du (Hầm hừ): Sư tỷ!

Ôn Ninh: Sao ?

T.ử Du: Đệ gặp hai mị tu của Thiên Hương môn!

Ôn Ninh (Có dự cảm chẳng lành): Sau đó thì ?

T.ử Du (Hầm hừ): các nàng hỏi rằng khi rắn biến thành hình thì liệu là cũng hai cái OO ! Còn thử một , xem chạm OO của rắn thì sẽ vận may rút thăm ! Người tu chân các ngươi thật là biến thái!

Ôn Ninh: Đợi một chút! Sư , ngươi nên bất ngờ tấn công bằng lời nha! (Tay Nhĩ Khang)

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)

Loading...