[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 69.2

Cập nhật lúc: 2026-01-05 10:15:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ninh kiểm tra phòng ngủ một nữa, thì phát hiện nơi cũng giống với bên ngoài, ngoài việc bẩn thỉu thì đặc điểm gì khác, vì chút thất vọng mà thở dài. Haizz, cũng , nào vận khí như chứ, đến cũng đều đồ rò rỉ thể nhặt .

Nàng Khâu Uyển Uyển đang lăn lộn ở giường, rầm rì dậy: “Ngươi chờ trải giường chiếu ?”

Khâu Uyển Uyển bật dậy: “Cái gì, ngươi ngoài còn mang theo cả chăn ?”

“Không, nên mang ?” Ôn Ninh lấy một bộ giường ba mảnh chỉnh từ trong túi trữ vật , chút nghi hoặc Khâu Uyển Uyển.

Nếu sư phụ ngăn cản thì nàng còn thể nhét cả chiếc giường trong túi Càn Khôn nữa.

Khâu Uyển Uyển nhảy dựng lên, bóp vai của Ôn Ninh lắc mạnh: “Ngươi nghĩ cái gì hả, đương nhiên là nhập định giấc ngủ ! Nhét chăn trong túi trữ vật, ngươi thật là phung phí, thật là lãng phí gian của túi trữ vật mà!”

Ôn Ninh nàng lắc đến choáng váng cả đầu: “Túi Càn Khôn rộng, nhét một bộ chăn chỉ là chuyện nhỏ thôi...”

Hơn nữa nàng chỉ nhét một bộ thôi mà!

Khâu Uyển Uyển buông nàng , cầm lấy chiếc chăn mùi nắng, hít một thật sâu, đó giơ ngón tay cái lên: “Hãy để và ngươi đồng sàng cộng chẩm.”

Ôn Ninh:........

Này, nếu ngươi thể mang vài phần của cái dáng vẻ liễu yếu đào tơ với khác để đối xử với thì .

“Vậy ngươi mang theo thùng tắm ?” Khâu Uyển Uyển hỏi.

“Có mang.” Ôn Ninh .

“Vậy , tắm rửa một cái.” Khâu Uyển Uyển vươn tay, “Ngươi cũng tên Vương bát đản sờ qua , tắm .”

Ôn Ninh đành lấy một chiếc thùng tắm nhỏ từ trong túi trữ vật đưa cho nàng , đưa cho nàng một cái bình sứ nhỏ: “Bên trong nước nóng.” Thùng tắm Huyền Dương Mộc của Ôn Ninh đưa cho Vô Âm nên thùng tắm nàng dùng bây giờ chỉ là một cái thùng tắm nhỏ bình thường mà thôi.

Nàng đặt chăn bông lên chiếc giường đá, đó còn cẩn thận dùng tay để san phẳng chiếc giường mềm mại, nhưng vô ý đụng đến một chỗ bằng phẳng, nàng dùng tay xoa mấy vẫn phẳng nên xốc chăn lên để kiểm tra một chút. Đây chắc chắn là vấn đề của chiếc chăn, mà là do sự bằng phẳng của chính chiếc giường đá.

Chất liệu của chiếc giường đá tinh xảo, so với ngọc thạch thì cũng kém chút nào, Ôn Ninh sờ sờ , cuối cùng mới phát hiện một cơ quan, vặn một cái, bên cạnh giường đá liền bật một chiếc ngăn kéo nhỏ.

Khâu Uyển Uyển đang tháo thắt lưng thì thấy ở đây bật một cái ngăn kéo nhỏ thì vội vàng buộc đai lưng , cúi gần. Ôn Ninh lấy quyển ngọc giản ở trong ngăn kéo , thổi bụi ở phía , mở mới phát hiện đây là một quyển như là bút ký gì đó, mặc dù mở thì đó cái gì, nhưng nét chữ của khắc cuốn bút ký xinh , đáng yêu—— Lại liên hệ với chiếc bàn trang điểm, Ôn Ninh càng chắc chắn chủ nhân của nơi là một nữ tử.

“Hôm nay tìm dược, kết quả, là thất vọng. Thứ như mộng, tung tích, dễ tiếp cận.”

“Hôm nay ngoài, vẫn kết quả, tâm tàn ý lạnh, Thiên Đạo vô tình, đại khái là như .”

“Hôm nay thu hoạch gì...”

“Sư càng ngày càng gầy .”

“Hôm nay thu hoạch gì...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-69-2.html.]

nhiều thứ bút ký thể rõ nữa , chỉ là ba chữ “ thu hoạch” xuất hiện nhiều nhất, Khâu Uyển Uyển buồn chán nên ngáp một cái, đó liền tháo thắt lưng tắm rửa.

Miếng ngọc bội phía ngọc giản nhỏ nhắn, mỏng nhẹ cho nên khi cuộn thì dày lắm, nhưng khi mở khá dài. Ôn Ninh vẫn kiên nhẫn tiếp tục tiếp.

Mãi cho đến cuối cùng, đôi mắt chút ngái ngủ của nàng mới đột nhiên mở to.

Phía rõ ràng, rành mạch——

“Bệnh tình của sư vô phương cứu chữa, bỏ cuộc, trải qua trăm cay nghìn đắng cuối cùng cũng cao nhân chỉ điểm. Mộng chi tuyền, như một kiếp phù du, chính là mộng tuyền, chỉ ở mộng giới mới thể tìm , làm thế nào mới thể lấy ? Vật của mộng giới, rốt cuộc làm thế nào mới thể dẫn hiện thực ?”

Ở các phiến ngọc giản tiếp theo, còn một chút dấu vết của việc chạm khắc nào nữa.

Cũng đề cập đến việc chủ nhân của động tiên , cuối cùng tìm Mộng Hoàn Tuyền để chữa bệnh cho sư của nàng .

Ôn Ninh thật cẩn thận cuộn cuốn ngọc giản , đặt trở trong ngăn kéo nhỏ, đó khóa : “Đa tạ tiền bối chỉ điểm.”

Khâu Uyển Uyển dựa thành thùng tắm, với Ôn Ninh: “Ngươi cũng mau cởi y phục tắm luôn ? Chúng thể kỳ lưng cho .”

“Ngươi tắm xong thì tắm.” Ôn Ninh cầm chiếc khăn bên cạnh lên lau cho Khâu Uyển Uyển.

“Hắc,” Khâu Uyển Uyển dậy, sờ cằm ý , đầu chằm chằm n.g.ự.c của Ôn Ninh, “Không cần tự ti,” Nàng ưỡn ngực, “Ngươi còn nhỏ, sẽ còn trổ mã nữa mà.”

Ôn Ninh:.........

“Ta, mới nhỏ !” Việc là tôn nghiêm của một nữ tử, thể xem thường !

“Ân? Chẳng lẽ thì nhỏ, sờ thì mới thấy to ? Ngươi đây, xem một chút.” Khâu Uyển Uyển nở nụ chút thô tục, vươn đôi tay móng lợn của nàng ....

Hai vị hòa thượng đang thiền ở bên ngoài:.......

Vô Sầu lặng lẽ bịt chặt hai tai.

Vô Âm.... Vô Âm ho khan một tiếng.

Khâu Uyển Uyển:........

Ôn Ninh:......

Ách.

Sao hai bọn họ còn nhập định nghỉ ngơi chứ hả?!

Tác giả suy nghĩ của : hổ gì chứ, y thấy mà. (Cây ngay sợ c.h.ế.t )

 

Loading...