lúc , bên ngoài truyền đến tiếng chuyện. Tần Tương ngó đầu xem, liền thấy Thôi Hồng đang chuyện với Thôi Liên Hoa.
Thôi Hồng vẫn như khi, cúi gằm mặt, hai tay bất an vò vạt áo. Không Thôi Liên Hoa gì đó, Thôi Hồng ngẩng đầu thoáng qua phía nhà chính, khi chạm ánh mắt của Tần Tương thì gượng kiên cường, xoay định bỏ .
Tần Tương dậy : “Để em xem .”
Nói cô liền ngoài. Vương Tuấn Sinh ghé cửa sổ theo, qua khe hở cửa sổ vặn thấy Tần Tương đuổi theo Thôi Hồng. Ở vị trí của , cũng chỉ thể thấy dáng thướt tha của Thôi Hồng.
Vương Tuấn Sinh khỏi cảm thán, Thôi Hồng quả thực giống thường, thật là hời cho tên Vương Thanh Sơn , cái mệnh cưới cô vợ như . Nếu Tần Tương cũng thể mềm mại như thế thì mấy, đàn ông nào mà chẳng thích vợ nũng nịu dịu dàng, cố tình Tần Tương quá cứng cỏi, còn giở tính tình với .
Lúc Thôi Liên Hoa cau mày , miệng lẩm bẩm: “Tần Tương cũng thật là, cái tính khí đó của Thôi Hồng gì mà kết giao, cứ dẫn về nhà…”
Bà còn dứt lời thì thấy Tần Tương kéo Thôi Hồng đang vẻ mặt đầy tủi . Thôi Liên Hoa dù vui cũng sẽ làm mất mặt Thôi Hồng mặt Tần Tương, bà nhếch mép nhạt: “Hai đứa về phòng chơi .”
Tần Tương liếc thấy Thôi Hồng khi nhà liền trộm Vương Tuấn Sinh một cái cụp mắt xuống, bèn : “Hay là chúng phòng chuyện , đốt giường lò lên cũng lạnh .”
Thôi Hồng liếc Vương Tuấn Sinh, do dự : “Như tiện ?”
“Không , Tuấn Sinh sẽ so đo .” Tần Tương về phía Vương Tuấn Sinh: “Anh đúng ?”
Vương Tuấn Sinh gật đầu cho lệ, trong lòng chút phiền muộn.
Thế là Tần Tương dẫn Thôi Hồng về đông sương phòng nơi cô ở. Thôi Hồng liếc chiếc chăn bông thừa giường lò, đó là chăn của Vương Tuấn Sinh.
Nhớ tới giấc mơ tối qua, Thôi Hồng khuôn mặt hồng hào như tưới tắm của Tần Tương, khi rũ mắt xuống, trong lòng càng thêm khó chịu.
“Gương mặt của dường như càng ngày càng .” Thôi Hồng .
Tần Tương sờ sờ mặt, : “Ai chứ, phụ nữ mà, chính là cần yêu thương chiều chuộng, bằng cái mặt làm mà .”
Tần Tương một câu hai nghĩa, Thôi Hồng hiểu lầm, cảm thấy Tần Tương đang khoe khoang Vương Tuấn Sinh đối với cô thế nào, thể hiện sự ưu việt của . Loại tiết mục cô từ nhỏ quá quen thuộc .
“Cho cái nếm thử.” Tần Tương lấy từ trong ngăn kéo một miếng sô-cô-la đưa qua, “Đây là Tuấn Sinh cố ý mang về cho , là đồ nhập khẩu từ nước ngoài, ăn thấy cũng bình thường.”
Thôi Hồng nhận lấy, xé vỏ bỏ miệng nếm thử, đầy miệng là vị đắng chát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-9-vi-dang-cua-so-co-la.html.]
Trong giấc mơ, Vương Tuấn Sinh cũng từng mua cho cô thứ .
Thôi Hồng đang ăn sô-cô-la, bất thình lình thấy Tần Tương thở dài. Cô ngẩng đầu lên, liền thấy Tần Tương bỗng nhiên : “Có đôi khi cảm thấy cuộc sống thật vô vị.”
Thôi Hồng nhướng mày, trái tim trong lồng n.g.ự.c cũng thình thịch nhảy lên.
Lời là ý gì?
Tần Tương xong, Thôi Hồng liền mắt trông mong cô, chờ đợi Tần Tương thêm chút gì đó, ví dụ như tình cảm vợ chồng bọn họ bất hòa chẳng hạn. Đáng tiếc Tần Tương chỉ nhắc tới một câu im bặt. Thôi Hồng ngày thường ở mặt Tần Tương vốn kiểu dò hỏi tới cùng, lúc ngược tiện tiếp tục truy vấn.
Thôi Hồng trong lòng như mèo cào, hỏi dám hỏi, đôi mắt chốc chốc liếc Tần Tương.
Tần Tương coi như thấy, cầm đặc sản thủ đô mà Vương Tuấn Sinh mua về đưa cho Thôi Hồng: “Đây là đặc sản bên , bánh hạt sen của Đạo Hương Thôn, nếm thử xem?”
Thôi Hồng c.ắ.n một miếng nhỏ, vị hạt sen ngọt ngào đậm đà tràn ngập khoang miệng, đây là thứ đồ mà Thôi Hồng từng ăn. Cho dù trong mơ Vương Tuấn Sinh tặng cô ít thứ , cô cũng từng ăn qua sơn hào hải vị, nhưng hương vị vẫn làm Thôi Hồng chút .
Dựa cái gì cùng là một khuôn mặt xinh , Tần Tương thể chồng và chồng yêu thương, tương lai còn thể làm quan thái thái, làm phu nhân nhà giàu, mà cô chỉ thể tủi gả cho kẻ vũ phu như Vương Thanh Sơn, sống ở Vương gia hoặc là ghét bỏ đuổi ?
Dựa cái gì chứ?
Thôi Hồng hít hít mũi, suýt chút nữa thì tủi đến c.h.ế.t.
Tần Tương sửng sốt, tò mò hỏi: “Thôi Hồng, cái gì?”
“Không , chỉ là đầu ăn đồ ngon thế nên xúc động thôi.” Thôi Hồng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe Tần Tương : “Tần Tương, thật hâm mộ .”
Câu hâm mộ là thật lòng thật , nhưng bên trong bao hàm bao nhiêu ghen ghét thì chắc . Tần Tương trong lòng cảm thấy châm chọc, ngoài mặt vẫn nhàn nhạt: “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Ngược là , Vương Thanh Sơn nhà đối với là thật sự . Trong thôn bao nhiêu cô vợ nhỏ hâm mộ đấy.”
“Cuộc sống của so với .” Thôi Hồng cúi đầu c.ắ.n môi. Vương Thanh Sơn vì đối với cô ? Còn sợ giữ cô . Cho dù Vương Thanh Sơn ở nhà đối với cô hữu cầu tất ứng, thì đó chẳng là điều đương nhiên ? Bằng chỉ dựa cái dạng bản lĩnh bản lĩnh, nhân tài nhân tài của , cô dựa cái gì mà gả cho ?
Đặc biệt là của Vương Thanh Sơn cô cực kỳ thuận mắt, Vương Thanh Sơn chẳng qua là giặt hộ cô bộ đồ lót, bà đều hận thể trèo lên đầu tường mà mắng cô một trận.
Cô với Tần Tương: Nếu hâm mộ chúng thì đổi cho .
Thôi Hồng lắc đầu, mặt sầu thảm: “Cậu sai, mỗi nhà cái khó riêng.”