Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 63: Ký hợp đồng

Cập nhật lúc: 2026-03-17 05:37:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không ạ, thật sự tới gây sự thì cháu báo công an. Bây giờ đang trong đợt nghiêm đ.á.n.h tội phạm, cháu tin dám đối đầu với công an." Tần Tương kiếp gặp qua quá nhiều loại yêu ma quỷ quái, hiện tại gặp chuyện cỏn con cũng chẳng hề sợ hãi.

Tần Tương liền hỏi bà cụ: "Bà ơi, là ai đồn đãi cái viện của bà ma thế?"

Bà cụ buồn bực : "Là thuê đây, ma, truyền ngoài. Nếu thì cái viện vị trí thế của cũng đến nỗi để lâu như ."

Tần Tương tiếp tục hỏi: "Vậy trong thời gian đó ai chuyện mua nhà với bà ?"

"Nhà thể bán..." Bà cụ đột nhiên trừng lớn mắt, về phía Đông, nhíu mày : "Cô đừng nữa, nhà phía Đông đúng là từng đề cập mua, nhưng cái viện định để cho cháu trai, nên đồng ý..."

Bà cụ sống đến tuổi , chuyện gì mà từng gặp qua. Được Tần Tương nhắc nhở như , trong lòng bà lờ mờ suy đoán. Không khỏi nhíu mày mắng: "Nếu thật là bọn họ, thì đúng là thất đức quá."

Vì chuyện mà bà cụ ấn tượng hơn hẳn với Tần Tương: "Cô gái nhỏ hợp ý đấy. Nếu cô dám thuê, một tháng chỉ lấy cô năm đồng thôi."

Tần Tương quanh sân, vị trí quả thật . Cô một vòng về phía căn phòng phía Đông, bất ngờ phát hiện một cái cửa , chỉ là khóa , ổ khóa rỉ sét.

Tần Tương với bà cụ: "Bà ơi, tiền thuê vẫn cứ là sáu đồng một tháng, nhưng cháu một yêu cầu. Cháu mở cái cửa ở căn phòng phía Đông . Cháu cũng giấu gì bà, cháu tự nhập hàng bán chút đồ, mở cửa cháu cũng tiện buôn bán, bà thấy ?"

"Cô làm hộ kinh doanh cá thể?" Bà cụ ngạc nhiên đ.á.n.h giá Tần Tương từ xuống , nhíu mày : "Đó chẳng là đầu cơ trục lợi ? Chuyện bắt thì phiền phức lắm đấy."

Ngay cả thím Hồ cũng kinh ngạc, nhưng dù cũng sống ở huyện thành, kiến thức cũng rộng hơn một chút, liền đỡ: "Chị Lưu , bây giờ nhà nước quản cái nữa , tính là đầu cơ trục lợi ."

Bà cụ chút do dự. Năm đó sở dĩ mở cái cửa , thật cũng là vì thấy vị trí , định buôn bán một thời gian. đó cách mạng đến, cái gì cũng cho làm, sợ tới mức nhà bà vội vàng khóa chặt cái cửa đó . Khóa một cái là khóa bao nhiêu năm, ngờ ngày mở .

Tần Tương tiếp tục : "Bà ơi, chuyện cháu cứ thẳng với bà, nếu bà đồng ý cũng , cháu thể trực tiếp bên ngoài bày sạp, chẳng qua là phiền phức chút thôi. Bà đồng ý thì thôi ."

Tần Dương bên cạnh thấy em gái ưng ý cái viện liền Tần Tương quyết tâm làm kinh doanh, cản , chỉ đành đỡ . Kết quả bà cụ tướng mạo , sang cái sân phía Đông, suy nghĩ một chút : "Được."

Tần Tương thở phào nhẹ nhõm, : " cái viện cháu cũng chắc thể thuê bao lâu, cho nên tiền thuê nhà cháu nhiều nhất là ba tháng trả một ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-63-ky-hop-dong.html.]

Bà cụ rõ ràng hài lòng, nhưng cũng còn cách nào khác. Viện để mấy tháng , nếu cho thuê thì tiền, cuộc sống của bà cũng khó khăn.

"Được, cửa mở thì mở, nhưng , lỡ xảy chuyện gì, cô cũng làm liên lụy đến căn nhà của . Nếu liều cái mạng già cũng để yên cho cô ." Bà cụ banh mặt , nhưng thực tế trong lòng thở phào.

Tần Tương nhận lời: "Vâng ạ."

Thím Hồ thấy hai bên thương lượng xong, liền về lấy giấy bút cái giấy làm chứng. Bà cụ chậm rãi : "Cần gì giấy tờ, các đúng là phiền phức."

Tần Tương thấy cách làm của thím Hồ , liền : "Vẫn nên ạ, như trách nhiệm quyền lợi rõ ràng, cũng tránh phiền toái."

Nhà thím Hồ cách đây cũng xa, một lát mang giấy bút tới: "Các cháu ai thì , thím chỉ mặt chữ thôi chứ thì thạo lắm."

Vì thế Tần Tương chủ động nhận lấy, rõ tình trạng thuê nhà, tiền thuê, và cả việc mở cửa . Sau đó cô hợp đồng một cho bà cụ , hai bên ký tên. Tần Tương lập tức đưa mười tám đồng cho bà cụ tên là Lưu Mỹ Phượng , đó thuận lợi nhận chìa khóa.

Mọi chuyện thuận lợi đến mức Tần Tương cũng dám tin.

Bà cụ Lưu Mỹ Phượng lớn tiếng : "Nhà cho cô thuê , nếu chuyện yêu ma quỷ quái gì thì cô cứ đằng gọi , tới bắt ma cùng cô."

Tần Tương , ánh mắt liếc qua phía Đông, lớn tiếng đáp : "Vâng ạ, cháu là sợ ma nhất đấy. Đến lúc đó cháu chuẩn sẵn mấy con d.a.o phay, tới một con cháu c.h.é.m một con, xem ma lợi hại d.a.o phay của cháu lợi hại."

"Cô gái, cô là bản lĩnh đấy." Bà cụ Lưu sâu mắt Tần Tương một cái, : "Chúc cô buôn may bán đắt nhé."

Lần đầu lời chúc cát tường , tâm trạng Tần Tương thoải mái: "Cảm ơn lời vàng ngọc của bà."

Tiễn bà cụ , thím Hồ vẫn còn chút tán đồng: "Cái viện các cháu thuê vội vàng quá."

Tần Tương quả thực đang vội dọn khỏi nhà, nhưng tiền đề là căn nhà cũng thực sự tồi: "Thím , thím cũng đấy, bây giờ nhà ở của đều chật chội, thực sự nhà cho thuê mấy ?"

Thím Hồ thở dài, đúng là thật. Nhà ở khan hiếm, nhà ở còn khó khăn, gì đến chuyện cho thuê. Bà cụ Lưu là vì nhà neo , con dâu làm, bà qua đó giúp trông cháu, nỡ để nhà trống nên mới cho thuê. Cũng chính vì cái viện đó tin đồn ma, mãi cho thuê , nếu cũng chẳng còn đến lượt bọn họ bây giờ.

Loading...